ID 96871. Điều nào dưới đây không đúng khi nói đột biến gen được xem là nguyên liệu chủ yếu của quá trình tiến hoá? A. Mặc dù đa số là có hại trong những điều kiện mới hoặc gặp tổ hợp gen thích hợp nó có thể có lợi B. Ít ảnh hưởng nghiêm trọng đến sứ
Đây là điều hoàn toàn bình thường, tôi luôn trao đổi nhẹ nhàng rằng: "Thầy không cấm yêu nhưng không được để ảnh hưởng tới học tập và cần nhận giữ giới hạn tình bạn, đảm bảo tình bạn luôn trong sáng". Tôi cũng đưa ra một số trường hợp cụ thể để học sinh các em biết tự điều chỉnh bản thân.
Với anh, được mọi người yêu mến là điều quan trọng hơn cả. Anh không bao giờ tỏ ra mình là sếp mà luôn hòa nhập với mọi người, sẵn sàng giúp đỡ những người gặp khó khăn. Thưa Thầy, có phải thế không ạ? Thương Dung nghe Lão Tử trả lời vậy đã vui vẻ nói
Khác biệt ở đây là sinh viên không được trả tiền để học như nhân viên các tổ chức. Thay vào đó, sinh viên trả tiền để được giảng dạy, và giảng viên chỉ nên nhìn nhận mối quan hệ thầy trò thông qua lăng kính giảng dạy. Con thầy t còn chưa yêu nói chi là thầy
Thầy bùa tài giỏi, có đầy đủ những yếu tố nêu trên và được nhiều người tin cậy hiện nay là, Cô Bùa Yêu. Rất nhiều người khi đến với Cô Bùa Yêu đã được thầy hỗ trợ, giúp đỡ về chuyện tình cảm, không còn mang nặng tâm sự khổ đau, buồn bã.
tRxnN5. -Linh, anh thích em. Làm bạn gái anh cầm bó hoa đưa cho cô, giữa sân trường. Giữa sân trường có bị điên Ko mà tỏ tình chỗ này?-Cô nói thầm, cô ghét bị lôi ra làm chủ đề bàn tán. Hiện giờ cái tên đứng trước mặt cô đã thành công làm cho mọi người xôn xao. Hắn là ai? Là hotboy, nổi tiếng đẹp trai, sát gái. Sao lại đi tỏ tình với cô? Lên cơn sao??-Anh điên vì em nói, đủ lớn để mấy người đang vây quanh nghe thấy. Họ rú hét ầm lỗi. Tôi phải về rồi, làm ơn tránh đường..-Cô quay lưng đi, lách thật nhanh qua đám người, bước thật nhanh về nhà. Quả là ác mộng..Anh vẫn chưa về, he he, vậy là đỡ phải học luôn, có thời gian để chơi.. Cô ngồi bấm điện thoại, lướt Facebook, tay ôm con gấu bông to về mở cửa, nói vọng vào. Nhóc này, Ko có anh liền Ko học hành gì, chơi luôn ra uống sữa, ăn bánh đi. Em ăn chưa? Học về đứng cửa phòng cô, bảo cô ra ngoài ăn. Anh đã chuẩn bị sẵn ra bàn, cô chỉ việc ăn. Cô ngồi ăn nhồm nhoàm, tay vẫn cầm điện thoại."Cốp"-Bỏ điện thoại xuống coi. Ăn uống cho đàng hoàng, rồi vào xoa xoa cái đầu đáng thương...-Suốt ngày cốc đầu, đầu em Ko phải là cái đầu nữa rồi. Tại thầy hết ngoan thì tôi cốc đầu hả??-Anh nhướn mày, gan cô càng ngày càng lớn đi, dạo này cãi anh xơi xơi thầy vậy đó, cẩn thận mông em. Tôi đi tắm, bê sách vở sang phòng làm bài đi rồi tôi ra nói rồi bước vào phòng, hôm nay anh quả thực bực bội. Con nhóc này còn được tỏ tình nữa đó, tin truyền đến tận phòng giáo viên rồi... Học hành Ko lo...-Linh, lo học hành đi nhé. Yêu đương gì giờ này...-Đang làm bài, tự nhiên anh nói, đầu óc cô hiện trống đương gì thầy??-Ko phải có người tỏ tình sao?-Sao thầy biết hay vậy?-Tôi biết sao kệ tôi, nhớ lời tôi dặn đó. Đừng làm ảnh hưởng đến những việc Ko có yêu, Ko có yêu. Thầy đừng hiểu nhầm, từ chối rồi. Thầy đừng hiểu liên tục giải thích, chính là sợ anh hiểu nhầm, cô vẫn thích anh cơ mà..-Ừ. Nói vậy thôii, học đi. Suy nghĩ lung tung Ko tập trung tôi đánh cho nát mông..-Tốt bụng cảnh báo, cô đang làm bài mà tinh thần tụt xuống vì suốt ngày dọa đánh.. Xì...-Cô bĩu môi-Được rồi, làm bài đi. Ngoan thì Ko ai đánh tay xoa xoa đầu học tròHắn ta vẫn lẽo đẽo theo cô như cái đuôi vậy. Giờ ra chơi đi theo, giờ về theo, lúc nào Ko học là theo hết. Cô với Nhi đi cùng nhau mà mất tự có người yêu rồi, anh đừng theo tôi nữa. Mắc công tôi giải thích với người yêu..-Cô đang đi, đột nhiên quay người lại, nói thẳng vào mặt người còn chưa cưới nhau, anh vẫn có quyền theo mặc kệ hắn ta, quay sang nói chuyện với có người yêu hả con? Bạn bè mày còn chưa nói với tao nữa..-Nhỏ huých vai đâu ra, nói vậy thôii chứ hắn cứ theo, phiền nói gật nghe nói em có người yêu rồi hả? Tôi nói rồi đó, học hành tập trung nhé. Ảnh hưởng tới học tập tôi cấm luôn yêu lại nghe được tin, trong lòng có chút hụt hẫng. Nhóc con đã tỏ tình với mình, còn chưa trả lời mà đã có người biết rồi. Em Ko có yêu đương gì đâu..-Hay ha.. Em nói với người ta em có người yêu mà lại giấu tôi?-Em Ko giấu thầy mà, thầy Ko tin em à?-Ko. Em làm mất niềm tin của tôi bao nhiêu lần rồi? Với lại, em đã làm gì để tôi tin em nào?-Thầy...-Mắt cô chảy nước mắt, Ko ngờ anh lại chưa bao giờ tin tưởng cô. Cô thấy rất tủi thân, bị người mình yêu thương và tin tưởng tuyệt đối mất niềm tin thì còn gì đau hơn? Cô chạy về phòng, khoá trái cửa, ôm gối khóc nức nở. Anh ngồi đó, Ko hiểu tại sao mình phát ra những lời như vậy, cũng Ko hiểu sao bản thân lại thấy bứt rứt khó chịu khi nghe cô được tỏ tình hay cô có người yêu. Anh lại nghĩ nên để cô 1 mình, vậy chắc tốt hơn. Cô lại bị tổn thương vì anh nữa rồi...Cô bên phòng mong ngóng anh sang dỗ cô, vậy mà mãi Ko thấy càng tủi thân, khóc to hơn. Tiếng khóc đánh động sang tận phòng anh. Anh liền sang, thấy khoá cửa liền lấy chùa khoá mở cửa từ bên ngoài. Vào thấy cô thu lu 1 đống trong thôii Ko khóc nữa, khóc nhiều mắt sưng lên ra chỗ cô vỗ vỗ lưng cho cô, nhẹ nhàng dỗ dành. Anh dỗ cô, đúng điều cô muốn, nhưng con người quả nhiên rất tham lam, có được sự dịu dành của anh liền muốn anh giải thích, nhưng vẫn là Ko dám nói vậy có gì sai Ko?-Cô suy nghĩ, suy nghĩ. Đúng là Ko sai. Cô lắc lắc sao em giận dỗi bỏ sang bên này?-Em Ko biết....-Cô biết chứ, lí do của cô Ko thể nói ra được, cô Ko thích anh Ko tin cô. Nói vậy có khi bị anh đè ra đánh luôn được giận dỗi vô cớ. Hiểu chưa? Tôi nói vậy hơi nặng lời, nhưng nó là thật. Em chưa làm gì để tôi tin tưởng em nhưng lại làm mất niềm tin của tôi quá nhiều. Tôi lúc đầu còn tưởng em hiền, ngoan, bây giờ mới thấy em rất bướng, lại nghịch ngợm, lười xin cúi đầu..-Ừ, tôi Ko cấm em yêu đương, nhưng, nếu vì chuyện tình cảm mà bỏ bê học hành hay ảnh hưởng đến sức khỏe. Tôi nhất định cho em 1 tháng Ko xuống nổi giường. Nhớ chưa?-Nhớ gật gật đang nói với ai?-Nhớ rồi mà tự ý chạy khỏi phòng lúc đang học nữa tính vào tội Ko tôn trọng giáo viên đấy. Thầy giáo còn ngồi đấy mà em chạy ra, đóng cửa cái" Sầm". Thái độ vậy Ko được đâu, hiểu Ko?-Dạ là em sai hay tôi sai?-Suy nghĩ 1 chút..-Là cả 2 tôi lại sai?-Tại thầy làm học trò tổn thương sâu ơi.. Chịu cười, thầy cũng cười, vừa mới khóc ầm ĩ bây giờ lại cười nhăn nhở. Đúng là vẫn trẻ con. Thầy nhìn thế, thật ra.. cô rất buồn, nhưng cô lại nghĩ cô sẽ lấy lại niềm tin của học tiếp rồi kéo cô dậy, đi sang phòng anh. Lại ngồi vào ghế, cô cũng ngoan ngoãn ngồi vào, học xong cho cô về phòng đã suy nghĩ rất nhiều, anh Ko hiểu bản thân sao lại có cảm giác khó chịu bực bội khi con bé được người tỏ tình với có người yêu? "Tinh" Chuyên gia tình trường, là ai? Là bạn thân gì?? Đang hẹn hò..-Đầu dây bên kia ồn ào, bạn anh trả lời giọng rất khó tao hỏi cái, ra chỗ nào nói chuyện điện thoại tí.. "Em đợi anh đi nói chuyện điện thoại tí nhé" "Vâng"-Đúng là sát gái Có chuyện gì gọi anh? Anh đang cái đầu mày. Này, ông bảo, nếu mà với 1 người A, người A được tỏ tình và người A có người yêu. Người B biết được chuyện, cảm thấy rất khó chịu, bứt rứt, bực bội. Thì sao??-Ừm.. thì người B ghen, người B thích người A. Hỏi ngu, làm phiền người ta. Điên. "Rụp"-Bạn anh dập máy, trên môi nở nụ cười, bạn mình cũng biết yêu rồi cơ đấy. Cục băng từ chối 1 núi thư tình cũng biết động lòng rồi, tò mò ghê, cô gái nào may mắn quá...Anh ngồi đó ngẩn ngơ, bạn anh điên rồi. Anh mà ghen gì, Ko quan tâm. Nói đi nói lại, Ko quan tâm vẫn phải quan tâm. Anh ghen? Anh ghen. Haizz.. Ghen, anh Ko thừa hôm nay chủ nhật dẫn em đi chơi đii. Cái chỗ có bãi cỏ ngồi dưới gốc cây mát mát ý...-Mắt cô lòng lanh, chả là ẻm vừa xem phim Hàn Xẻng, thấy cảnh đấy rất lãng mạn, liền mơ tưởng tới anh nên đòi anh dẫn xong chưa đó?-Rồi, nè em đưa thầy kiểm tra từ sau lưng sách vở ra đưa anh, cô đã tính toán cẩn thận rồi nha~-Này, sai rồi. Đi chơi về sửa lại mấy chỗ tôi khoanh đó-Thầy hôm nay đẹp trai ghê...-Có nhớ sửa chưa???-Rồi, thầy đi mau đi. Em thầy quần áo rồi..-Em chuẩn bị kĩ ghê, tự nhiên hôm nay dở chứng đòi đi chơi, mọi khi thích ở nhà chơi mà?-Lâu lâu phải đi chơi..-Đi 1 mình đi, kéo tôi theo làm gì?-Thầy.. nỡ để em 1 mình sao? Đi với thầy cơ...-Cô kéo kéo áo anh, kéo đến khi anh gật đầu rồi thầy quần áo mới thôiiBãi cỏ C-Thầy, cho em hỏi 1 câu?-Cô lợi dụng dựa vào vai em trưởng thành chưa? Bao giờ thầy mới trả lời em??-Trả lời gì??-Bao giờ thầy mới nhận lời tỏ tình của em?-Trời... còn nhỏ vậy mà đòi tôi trả lời. Em 10 năm nữa mới đủ vòng tay vỗ đầu cô-Em sẽ khẳng định chắc nịch-Chỉ sợ em sớm thay có đâuu-Cô bĩu môi-Này, lần trước em có ghen đúng Ko? Lần bạn học của tôi mà ngồi trong quán cà có...-Cô đỏ mặt-Nhìn mặt em phản bội em kìa, coi như có đi. Vậy ghen rất khó chịu đúng Ko?-Gật đừng làm tôi khó chịu? Hiểu??-Em đâu làm thầy khó chịu?-Não em làm bằng gì vậy hả? Gợi ý thế rồi cũng Ko chính thức, cấm em, thân thiết quá mức với 1 thằng con trai nào,"thân thiết" là quan hệ hẹn hò nọ kia đó. Bạn bè thì được, Ko cho động chạm gì vào nhau. Nhớ?-Sao tự nhiên cấm em? Thầy có quyền gì hả?? Chuyện đời tư của em mà... Hôm trước thầy vừa nói Ko cấm yêu đó-Giờ tôi đứt quan hệ với tôi thì em tự nhiên nói, căn bản là anh biết trước đáp án-Em ghét thầy, thầy Ko chấp nhận tình cảm của em còn Ko cho em đi yêu người khác, em phải làm sao đây?? Em muốn có người quan tâm..-Anh thô Bạo giữ cằm cô quay sang đối diện mình-Tôi, chưa đủ quan tâm em sao? Tôi có nói là Ko chấp nhận tình cảm của em à?? Con nhỏ ngu ngốc này...-Vậy là thầy đồng ý??-Ko. Tôi chỉ muốn chúng ta thử, mối quan hệ hết sức bí mật, Ko ai ngoài tôi và em biết, và sẽ Ko làm chuyện gì vượt giới hạn đã suy nghĩ rất nhiều tối qua, anh có đủ hiếu biết về bản thân cũng như về chuyện tình cảm Anh ấy hồi đại học toàn ngồi thư viện đọc các thể loại sách trên trời dưới biển, có cả sách bè tình yêu . Anh tự thấy mình đã Ko thành thật với bản thân lâu nay, nói đúng ra, anh yêu cô từ cái nhìn đầu tiên. Càng ngày càng quan tâm hơn, sẵn sàng hi sinh vì cô, lo lắng cho cô, làm mọi việc, Ko phải yêu sao?? Anh còn ghen với đám học trò vắt nước mũi chưa sạch. Anh lỡ rơi vào lưới tình rồi, vậy thôii, cứ thử trong này nói gì cơ?????-Cô lắp bắp, còn tự tay Nhéo vào mình."Cốp"-Đau Ko?-Bươu đầu rồi... đau quá...-Vậy, Ko phải là mơ. Tôi, sẽ thử làm bạn trai của em. Thử, tôi ko chắc chắn sẽ làm bạn trai em công khai, cũng ko nghĩ mình sẽ bỏ mặc em.. Em đừng hi vọng về mấy cái phim Hàn vớ vẩn. Tôi ko lãng mạn, ước mơ mãi chỉ là mơ độc đấm thùm thụp vào ngực anh, dù chỉ đáng mức gãi ngứa cho muốn thế mà? Yên tâm, tôi cũng Ko thể để mối quan hệ này quá bí mật, sẽ nói với bố em và bố tôi 1 tiếng. 2 người họ Ko nói cũng sớm nhận ra thôii..-Ưm.. Thầy tự nhiên chấp nhận nhanh vậy? Tỏ tình được mấy tháng rồi.. Tưởng thầy quên luôn quên đó...-Anh mỉm ăn. Mừng ngày 2 ta là 1 cặp..-Anh nhìn cô trẻ con như vậy, lắc đầu. Với anh thì được, ra ngoài xã hội mà ngây thơ vậy Ko được..-Ừm. Lấy tiền của bố em trả, tôi Ko Keo kiệt.. Mà thầy có nghiêm túc với em Ko đó??-Tôi phải hỏi em đó, đã tỏ tình với tôi, em, phải thực lòng, nghiêm túc, trung cún con vậy?-Chính xác. Nhưng suy nghĩ kĩ đi đã, làm bạn gái cũng phải có quy tắc, đừng làm những điều tôi ghét. Học trò còn nương tay, bạn gái sẽ thẳng thừng dạy Ko thích kiểu nửa vời hay kiểu giả tạo, em suy nghĩ kĩ. Bao giờ có câu trả lời thì nói, chuyện tình cảm Ko được nóng ăn mì vằn thắn. Em ăn được Ko?-Món đó.. ngon, đi Ko thích mì vằn thắn nhưng anh có vẻ thích, cô có lẽ đi theo anh cũng thiệu nhân vật-Trần Gia Khánh là công tử nhà giàu, hotboy, chuyên đi chụp ảnh quảng cáo mấy hãng thời trang,đẹp trai, sát gái, học... dở tệ. Nhưng được cái hát rất hay. Thầy bồ hơn thay áo, đột nhiên Ko thích người tự bơi đến mà thích bơi đi tìm anh-Hắn-Nguyễn Thanh Tú Đào hoa, phong lưu, sát gái hơn rất cả mọi người trên thế giới này. Đã vào tầm ngắm cậu thì Ko ai ko đổ, dù là sắt thép hay mềm mỏng... Bạn đại học của anh, khá giỏi, làm ở 1 công ti nước ngoài. 1 tháng kiếm được bộn tiền..🤑🤑
Contents1 Giới thiệu Truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? “cập nhật ngày 13/06/2023“ Trọn bộ Yêu Thầy… Có Được Không??? Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Thể loại HUẤN VĂN Nam chính Nguyễn Hoàng Sơn là người thuộc tuýp trong nóng ngoài lạnh. Đối với những người thân quen thì thực sự vui vẻ gần gũi, còn đối với người ngoài thì vô cùng lạnh lùng ít nói. Nữ chính Phạm Thùy Linh là một cô gái tuy có chút bướng bỉnh nhưng rất dễ thường. Là người sống tình cảm, học lực trung bình, nhà cũng có điều kiện gia giáo… Các chương mới nhất Chương 42 Ngoại truyện 7 Danh sách chương Chương 1-1 Giới thiệu nhân vật Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Ngoại truyện 1 Chương 16-2 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 21-2 Ngoại truyện 2 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 31-2 Ngoại truyện 3 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 36-2 Ngoại truyện 4 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 40-2 Ngoại truyện 5 Chương 41 Ngoại truyện 6 Chương 42 Ngoại truyện 7 Trọn bộ Truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
-Thước gỗ... thước gỗ...thước gỗ... giấu đâu rồi Ko biết?-Linh. Làm gì đó?-Anh đi ra với bộ đồ ngủ xám, dù có thoải mái hơn nhưng khí chất thì vẫn đầy mình. Theo phản xạ tự nhiên làm cô giật mình, như thể làm việc gì mờ ám bị tóm giữa bạn ngày vậy-Em.. tìm đồ chút xíu..-Đồ gì của em lại trong phòng tôi? Tìm để sau đi-Anh nhíu mày, cô cũng thật khó xử, Ko biết phải làm sao...-Thì...thì...-Cái này có đúng không?-Anh cầm trên tay chiếc thước gỗ huyền thoại mà vẫy vẫy-À... chính nó... Em....-Ko cần nói nhiều, hiểu ý em rồi. Giờ sao?-Cô đỏ mặt tía tai, thật sự là cô Ko biết cách đánh người, nhưng mà.. đây là cơ hội duy nhất để cô vùng lên trả thù 😭-Nhanh lên, em tính ngủ ở đây hả?-Anh nhếch môi-Ngủ thì có sao đâu..-Cô chu mỏ cãi-Ko biết có sao Ko đâu...-Giờ sao?? Nếu Ko tôi còn đi làm việc, việc vẫn còn rất nhiều..-Ko.. Ko cần đi làm việc. Em...anh...Anh Ko nhịn nổi mà phá lên cười-Có gì đâu mà xấu hổ... Nhanh lên nào!-Anh vỗ vỗ đầu cây thước gỗ lên thử, chính cái này làm cô đau suốt nè...-Ẹ hèm... Em phạt anh nhé?-Ừ....-Anh thở dài-Nằm sấp xuống... lật đật nằm xuống giường, dù rằng rất xấu hổ, mất hết phong thái uy nghiêm thường ngày. Nhưng mà, Ko hí hí... nhân viên anh mà biết được anh như thế này thì sao??-Cô chống tay vào hông cười ha hả. Cảm thấy mình quá vĩ đại-Nhân viên anh mà biết được em lên thớt đầu tiên...-Cái khí chất chính là Ko thể thay đổi, thích đi dọa người thấy sợ-Xì...Cô quật bừa xuống 1 cái, lại quật thêm mấy cái nữa thật mạnh, vậy mà ai kia vẫn dửng dưng như Ko vậy..Căn phòng duy nhất Vang vọng tiếng thước chạm da thịt. Cô chưa bao giờ cảm thấy bối rối vậy, suy nghĩ quá nhiều thứ mâu thuẫnCô cũng Ko biết đã qua bao nhiêu, cũng chẳng cần biết, cứ vậy mà đứng rồi đánh vậy??-Anh ngóc đầu lên quay lại nhìn cô-Em... Ko làm được, anh đau em thấy xót lắm... Em xin lỗi, em Ko biết mình có làm anh đau quá Ko.. hức...-Cuối cùng chỉ có anh số khổ phải đi dỗ dành cô, bị hành cho đã rồi giờ còn cất công đi dỗ con nít nữa-Anh.. đau lắm Ko? Anh tự bôi thuốc nhé..-Mặt cô hồng hồng đỏ đỏ, trông rất dễ cưng-Ừ... đau lắm..-Anh véo véo má cô, nói vậy chứ cô đâu làm gì được cái người mình đồng da sắt như anh...-Em.. xin lỗi..-Sao lại phải xin lỗi? Em phải tự thấy mình đúng chứ? -Anh dịu đàng xoa xoa đầu cô rồi lại ôm cô vào lòng. Cảm giác tựa vào anh lúc nào cũng thật bình yên, vững chãi đi..-Anh ơi...Nhỡ em với mẹ anh cùng rơi xuống nước mà cả 2 đều Ko biết bơi. Trong trường hợp anh chỉ được cứu 1 người thì anh chọn ai?-Ừm.... Có cứu hộ mà, Baoh đi biển hay đi bơi nhất định tôi sẽ cho người đi theo phòng trường hợp bất Trắc..-Ơ... đã bảo là chỉ mình anh cứu thôii mà, có 2 người sắp chết đuối...-...Em Ko biết bơi à?-Gật gật-Mai sẽ tìm thầy cô tốt cho em đi học bơi...-Anh gật gật đầu-Né câu hỏi hoàiii.... Ko chịu Ko chịu Ko chịuu...-Cô dậm dậm chân-Hahaa... năm nay em đã bao nhiêu tuổi rồi còn như thế? Có muốn tôi liền đem như tiểu hài tử dạy dỗ?-Anh nhếch mép-Ko cần, tuyệt đối Ko cần..-Cô dơ tay hình chữ X, làm vẻ mặt nghiêm túc-Mà... trẻ con cũng tốt, Ko phải rất đáng yêu sao?-Anh vuốt vuốt tóc cô-Anhh... Lúc nãy có đau Ko? cần em giúp anh xoa xoa Ko? -Anh chỉ muốn phá lên cười thật lớn, sao cô lại có cái ý nghĩ như vậy cơ chứ-Sao lại muốn xoa?-Đánh em anh vẫn hay làm thế mà... ừm.. còn ôm ôm rồi đi ngủ....-Ừ, thế tí nữa em xoa xoa rồi ôm ôm tôi đi ngủ nhé-Anh Ko nhịn được cười mà phá lên, làm cô nghệt mặt ra-Anh..trêu em..-Cô bĩu môi-Yêu mới trêu thôii...Em mà bĩu môi nữa là....-Anh liền ôm lấy cổ cô, chạm vào nhau, từ từ hoà quyện rồi lại hoà quyện-Anh.... toàn lợi dụng Ko thôii.. Mà anh có đau lắm Ko?-Hỏi câu này mấy lần rồi Ko ngán sao? Đánh đau gần chết nè... Giờ có tính đền bù Ko? Hay còn giận nữa?-Hết rồi mà... Ai thèm giận dai như anh..-Cô lè lưỡi-Ừm hứm.... - đi đánh người có vui không??-Hông có vuii...-Cô nhăn mặt- Vậy mà anh đánh hoàii luônn-Thế nghĩa là tôi đánh em cũng Ko vui vẻ j hết. Tôi cũng biết xót chứ? Nên từ nay ngoan ngoãn đi, tôi sẽ chiều chuộng em hết mức... Nếu không... quy Biết thế lúc nãy đánh cho anh chết tươi luôn đi, trả thù Ko bõ công j hết-Anh đánh 1 cái vào mu bàn tay cô, nổi lên 1 mảng đỏ ửng-Đau em..hức....-Cô liền xoa lấy xoa để, Ko làm j mà cũng bị đánh đó-Ăn nói vớ và vớ vẩn. Tôi chết do em làm thì em xác định đi?-Hì hì hì-Cô cười nhăn nhở, hình tượng cứ như vậy mà bay đi hếtĐột nhiên anh kéo cô đến ôm từ đằng sau, nhẹ nhàng để cằm lên vai cô rồi cứ thế... mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng.. dài bất tận...-Anh..em chu chu cái mỏ, mắt sáng long lạnh chớp chớp-Ăn gì tôi xuống mua cho em?-Ăn.... bim bim-Nhưng mà... Ko tốt cho sức khỏe...-Lần này cho ăn thôii.. Ko sợ con lợn như em đói rồi sụt kí...-Anh cười-Ai là lợn? Anh thì có...-Cô bĩu môi, đã lớn rồi mà lúc nào cũng bị trêu như trẻ con vậy-Ngồi yên đây đợi chút, tôi đi mua rồi lên liền-Anh vỗ vỗ đầu cô-Cho em đi với..-Cô kéo kéo anh-Ko được, ăn mặc như vậy, cảm lạnh do thật sự xuất hiện trong đầu anh chính là cô ăn mặc cuốn hút như vậy, người ta sẽ nhìn. Ko được, chỉ mình anh được phép nhìn...-Xì....-Lại với lấy cái điện thoại của anh bấm và bấm-Về rồi đây... Linh... ra ăn-Anh mở cửa rồi gọi cô ra, đợi mãi Ko thấy người đâu bèn vác xác vào gọi-Có ra ăn Ko thì bảo?-Con người kia nằm cái dáng hết sức.."có duyên", Ko biết cô quyến rũ được ai đâyy..quyến rũ được anh chứ ai? Hỏi ngu _^_-Hahahaa-Cười khúc khích khúc khích cầm máy điện thoại anh-Sao đây? Ra ăn nhanh lên.. Đi hầu cô mệt quá....-Mang vào đây cho em đi....-Anh thở dài, cuối cùng là chính thức trở thành ô sin cho người ta rồi...Anh nhìn cái điện thoại... Màn hình khoá màn hình chính đâu đâu cũng là hình ảnh cô. Con quỷ nhỏ này đúng là... muốn anh phát điên hay sao? Chụp quang cảnh trước ngực như thế, còn để màn hình như vậy....-Anh không được xoá đi đâu đó, em mà biết được em tuyệt thực cho coi...-Miệng nhai chóp chép đầy bim bim, nhìn anh cười thích thú-Rồi rồi, em cứ để vậy có ngày bị ăn sạch...-Hả??? Anh nói j?-Không có gì...-Anh mỉm cườiTiếp theo là rất nhiều màn mặn nồng Au cao trong xanh sương sớm long lanh... 2 con người 1 cao 1 thấp kéo va li tiến vào sân bay, lên đường sang Nhật. Tâm trạng cô là phi thường phi thường của phi thường vui vẻ đi? Lâu lắm mới được đi du lịch với anh, tất nhiên cô phải tranh thủ cơ hội-Anh... em khát mà...-Ừ... để tôi mua cho em..-Anh... em thèm ăn vặt-Để tôi đi mua cho....-Anh....em lạnh...-Lấy chăn này mà đắp, tôi Ko cần..-Anh....em buồn ngủ quá..-Dựa vào vai tôi mà ngủ-Anh....em hết buồn ngủ rồi, muốn nắm tay..-Ừ..-Anh... em muốn ngủ?-Cứ dựa vào vai ngủ đi..-Anh... em lại Ko muốn ngủ, muốn ôm ôm..-.. Được rồi, ôm 1 lúc thôii nhé?-Anh...em muốn mượn điện thoại anh..-Này... cầm chơi chút thôii đó, Ko tốt cho mắt đâu...-Anh... em ngán chơi rồi, anh lấy quyển tạp chí cho em đọc..-Ừ... đọc rồi ngủ chút đi, nên ngủ 1 tẹo...-Anh....-Ngủ đi, đánh cho mông nở hoa bây giờ..-Anh hơi mất kiên nhẫn mà nạt cô-Hic...-Thôii được rồi, ngoan 1 chút, để tôi nghỉ ngơi 1 tẹo rồi nói chuyện với em...😂😂 Kế hoạch hành hạ anh của cô đã chính thức bị anh thổi bay sau 1 câu nói😂😂___________________________-Woaa... Em muốn đi chơi liền, đi ăn nữaaa...-Được rồii, chúng ta về khách sạn cất đồ đã chứ? Anh lên kế hoạch hết rồi... Có 2 tuần lận, Ko phải lo lắng quá..-Em muốn ăn liềnn, nè. Em tìm hiểu rồi, có 1 quán ăn ngay gần chỗ này, chúng ta đi đi? Địa chỉ đây nè..-Cô giơ cái điện thoại ra, anh.. cũng đến cạn lời thôii. Còn tìm hiểu sẵn cả tiệm tạp hoá rồi quần áo lưu niệm trước nữa? Ko phải cứ mua là được hay sao??-Chiều em đấy nhé. Đúng là quỷ nhỏ...-Anh lắc đầu, tay kéo 2 va li mà con quỷ kia Ko biết điều j hết, còn ngồi trên va li cho anh lôi đi nữa...Quán JJMọi người trong quán đều nhìn cô và anh bằng cặp mắt hiếu kì. Đi ăn mà còn vác theo túi to túi nhỏ nữa?Cô thì thoải mái gọi đồ, anh đường đường là tổng tài đẹp trai tài giỏi lạnh lùng nói chung là hoàn hảo đây giờ thành translator Thông dịch viên miễn phí. Cuối cùng thẻ vẫn là anh quẹt-Haa... no quá tiêu hơi hoang đấy cô ạ..-Anh tự nhiên cảm thấy tiền trong thẻ anh cứ Ko cánh mà bay rồi lại bay 🛫🛫 mãi mãi Ko bao giờ trở lại-Anh bao nhiêu tiền Ko cho em ăn để đấy làm gì???- Cô phồng mồm-Ờ ờ, cái chỗ em đây ăn gần bằng tháng lương em đấy. Cẩn thận chia tay tôi đòi quà😏-Vậy thì Vĩnh viễn Ko bao giờ chia tay là được?-Cô mỉm cười, hôm chụt lên má anh 1 cái rồi khoác tay anh mà kéo đi___________________________Màn tạ lỗiXin lỗi các readers iu dấu dấu iu già trẻ lớn bé trên mọi miền tổ quốc và thế giớiNgày buồn tháng nhớ năm thương BẢN KIỂM ĐIỂMKính gửicác readers thương mếnnAu tên là?¿?Au viết bản kiểm điểm là để kiểm điểm bản thân. Đã xấp xỉ 1 tháng chưa ra chap làm các bạn hóng mòn mỏi và đòi au hơn cả đòi nợ. Au xin hứa là sẽ tái phạm, và Ko biết đưa ra hình phạt thế nào mới đúng. Hay au giơ cho mỗi người đánh 1 cái nhé? ĐÙA THÔI. Au đã đền bù cho mọi người chap này dài dài lỗii nhiều lắmmmmmmmmmXin lỗiii xin lỗiiiiiThân <3 Love
-Tối nay có muốn ngủ chung không?Hoàn toàn trong sáng nhé -_- đừng có nghĩ bậy bạ, không ngoan đâu -Muốn muốnn-Gật gật đầu-Vậy giờ làm bài tập đi rồi ăn ngủ trưa đầy đủ, thầy đi có việc rồi về mua kem cho nhé. Tối cho sang phòng thầy ngủ..-Vỗ vỗ đầu anh , dẫu sao vẫn là trẻ con, vừa vào cấp 2 , đã giả vời trưởng thành với ai rồi? Tại sao lại không có quyền được trẻ con trước mặt thầy-người thân thuộc nhất….-Vâng… -Dù vậy nhưng anh rất hiểu chuyện , không tò mò nhiều, thầy đi công việc tất nhiên sẽ ngoan ngoãn không để thầy phiền lòng-Hôm nay bác giúp việc nghỉ rồi, thầy nấu cơm cho em để trong tủ lạnh. Bao giờ ăn thì xới cơm ra, xới xong nhớ đóng nắp nồi cơm vào. Còn nữa, hâm nóng đồ ăn lên, nhớ dùng lót tay mới được cầm vào nồi , cẩn thận không bỏng. Thầy đi đây…-Bye bye….-Anh ngồi bàn học vẫy vẫy tay. Ở nhà 1 mình không thể nào tránh khỏi lo sợ, sợ ma rồi sợ trộm… Vốn căn nhà đã rộng rãi vắng vẻ, nay lại không còn ai, tất nhiên là rất đáng sợ. Nam nhi thì nam nhi? Ai bắt phải dũng cảm nào?? Nghĩ vậy liền ôm cái bụng đói lên giường nằm ngủ, cho đỡ đói -Sơnn… dậy đi. -Đang chìm trong mộng đẹp, tự nhiên bị người ta đánh thức, anh nhăn nhó rất ư là khó chịu, xoay xoay 1 cái rồi… ngủ tiếp -Dậy mauu… 4h chiều rồiii…..-Tiếp tục lay lay và anh vẫn không chịu hé mắt, ôm chặt lấy cái gối ôm mà ngủ-Có dậy không hay ăn đòn??-Cao giọng dọa 1 cái con sâu kia cũng xoay xoay rồi tỉnh dậy, mặt còn ngái ngủ, mái tóc bờm xờm, nước dãi còn dính bên mép AnhThể diện của tui T^T – Au kkkkk =D tui thích vậy đó 3 -Thầy toàn đi dọa người..-Anh lèm bèm lèm bèm-Không dọa thì em còn ngủ đến bao giờ ? Làm bài tập chưa đó? -Rồi mà, thầy xem đi… Lại bảo không đúng đi.. cho em 5 phút nữa thôii…-Tiếp tục lăn xuống giường với với cái cục gối ôm mà ngủ tiếp-Sai rồi . Dậy, dậy..!! -Xách tai anh qua chỗ bàn học, chỉ chỉ nói nói một thôii một hồi, phát hiện… con người kia đứng mà ngủ ngon lành-Em còn dám làm trò thì….hại cái bàn tọa thôii-Em dậy em dậy mà….-Đau khổ nằm vật xuống giường lăn lăn làm trò-Em có thích chết không? Lập tức đi vào rửa mặt cho tỉnh táo rồi học nhanh. 4h 20 phút rồi, vì em làm mất 20 phút nên sẽ tăng thêm nửa tiếng học, còn chậm trễ, lập tức học thêm 1h. -Thầy bắt nạt em , thầy ỷ lớn hiếp nhỏ học đến 7h kém thì đói chết em rồi…..-Ở trong nhà vệ sinh mà hét loạn cào cào lên , làm thầy ở ngoài 1 phen đinh tai nhức óc-Hay muốn học đến 8h ? Muốn nhịn luôn không??-Thầy biết đứa học sinh nào mà chả không thích học, cứ tăng thêm giờ là tự khắc sợ thôii Vác cái mặt 10 phần ủy khuất ra , ngồi đánh phịch xuống ghế. Giương cặp mắt đầy oán hận nhìn người thản nhiên ngồi bên-Thầy bị điên rồi..-Lại tiếp tục bài ca con cá, và lại bị người kia mắng cho té tát -Nhìn đây này, làm sai 2 câu rồi… Thầy khoanh tròn bút đỏ đây, em sửa mau đi. Sửa không đúng thì phạt quỳ. Can tội giảng không nghe-Xì… chuyện cỏn con mà cũng bày đặt..-Trật tự làm nhanh đi!!-Ở nhà một mình không có ai nói chuyện , nên đâm ra bây giờ ngứa miệng thì phải?Kết cục thảm thương của anh là phải quỳ cả tiếng đồng hồ xám hối mới được ăn cơm , bụng cứ kêu òng ọc òng ọc -Sơn, trưa em ăn có ngon không?-Aa…-Lập tức nhớ ra việc đã quên, vụng về bao biện nhưng lại không biết thầy đang cho cơ hội mà nhận lỗi-Thầy nấu tất nhiên là rất ngon rồi – tiếp tục gượng gạo cười rồi cắm đầu vào ăn, thậm chí ngẩng mặt lên cũng không dám ngẩng , nhu thuận ngồi ăn cơm kéo dài thời gian ra lê thê. Cuối cùng vì không kiên nhẫn nổi, thầy cao giọng 1 cái, anh liền co rúm người lại như thể bị ai làm gì-Ăn mau lên, 10 phút nữa chưa thấy em trên phòng thì em tự chịu trách nhiệm..- Thầy bỏ lên phòng tắm cho hạ hỏa, mặc kệ anh ủy khuất ngồi cắm rồi lại chọc bát cơmTắm xong thấy anh ngoan ngoãn ngồi sửa lại bài , thầy cũng thấy rất dễ chịu, đứa nhỏ kia cũng biết tự giác học rồi , không cần phải nhắc nhở nhiều nữa, đến lúc phải rời đi cũng an tâm để nó lại 1 mình. nhưng dù sao đấy cũng là chuyện của tương lai, giờ đây chắc chắn chưa thể rời đi dược-Tại sao lại nói dối? Có biết thầy ghét nhất là nói dối không ?- giọng thầy đều đều nhưng ẩn chứa đâu đấy là nỗi tức giận khó thể tả được , anh tất nhiên cảm nhận được điều đó , không tránh khỏi run sợ đi ra-Em…..-Anh ngập ngừng, nếu nhận tội thì thế nào cũng lên thớt mà không nhận tội cũng lên thớt nốt T^T biết sao giờ?-Thầy đã cho em cơ hội nhưng là do em không biết cách nắm bắt. Bây giờ có 2 lựa chọn Một, thầy sẽ rời khỏi đây trong sáng mai, đảm bảo sự yên bình cho em, cũng không quản em nữa, hai, bây giờ em lập tức bị phạt, không những vậy những ngày tiếp theo còn phải nghe lời tuyệt đối, nhưng đổi lại thầy vẫn ở đây và coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Cho em đúng 120s để suy Nói rồi thầy đi ra ngoài, bỏ lại anh với 1 mớ bòng bong trên đầu. Anh chưa bao giờ nghĩ chuyện này lại nghiêm trọng như vậy, không ngờ thầy lại đòi dời đi vì anh bỏ ăn …Về mặt ông thầy đáng chết kia đang dưng xuống nhà lấy bánh ăn, rồi tiện tay chuẩn bị thêm cho anh 1 chút nước hoa quả và bánh ngọt để bồi bổ sức khỏe sau khi bị phạt cái này có phải gọi là tự tin thái quá không? Chắc gì anh Sơn của tui không đuổi ông đi??Không cần nghĩ nhiều, anh lập tức chọn ra phương án cho mình , ngồi vắt óc nghĩ cách làm thầy bớt giận. -Khó vậy cơ à?-Đi vào còn thấy học trò ngẩn ngơ suy nghĩ đi tận đâu, không tránh khỏi buồn cười-Không phải, em..không muốn thầy đi , thầy đi ở 1 mình…rất cô rồi sao? Giờ quỳ tiếp nổi không?? Ra góc quỳ-Tay hướng vào góc tường , ngồi xuống giường lặng lẽ quan sát thằng nhỏ Anh lủi thủi ra góc quỳ thật ngon ngoãn lưng tẳng tắp , 2 tay giơ cao cao lên trời, đầu gối thì đỏ đỏ do máu tích tụ lại 1 con ngu Sinh phát biểu k biết có đúng k có j góp ý au sẽ sửa liềnVì đau lòng quá không chịu nổi ,nên thây quyết định cho anh đứng dậy sau 5′ quỳ và bảo đó gọi là cảnh cáo. Lần sau nhất định cho quỳ mỏi nhừ ngườiDường như chưa quyết định xong hình phạt, suy nghĩ 1 lúc liền dùng vài động tác nhỏ mà cố định người anh trên đùi 1 cách gọn gàng .-Sao lại bỏ ăn?-Nhẹ nhàng hỏi anh, không mang 1 chút tức giận nào vào câu nói.. nhưng đủ khiến anh sợ đến chảy mồ hôi. -Em…. sợ….ma…-Nói xong thầy liền phá lên cười, trời ạ … cháu nó sợ ma đó mà -Thôii được rồi… Tội bỏ ăn phạt 10 bàn tay coi như cảnh cáo, lần sau không được tái phạm nữa . Sợ mà thì bảo thầy thầy bê cơm lên phòng trước rồi để đó, vậy là không cần phải ra khỏi phòng. Ok?-Có thể thông cảm được, căn biệt thự rộng lớn như vậy còn không có người, sợ là đúng thôii-Vâng….-Xấu hổ bám chặt vào ống quần thầy , đầu dụi dụi vào chân thầy tìm sự cảm thông nhỏ nhoi-Còn tội nói dối.. phạt 30 bàn tay vì em làm bài coi như đầy đủ, nên giảm nhẹ tội . Còn gì chưa hợp lí không?-Không có..-Vậy được, nếu còn lần sau, thì thôii thầy dọn đồ đi luôn nhé. Không cần đếm, cũng không cấm la hét và khóc, nhưng mà hàng xóm mà biết được không phải thầy xấu hổ. Mấy điều còn lại không nhắc mình lên đợi bàn tay thầy hạ xuống , đợi mỏi quá thả lỏng một chút mưa bàn tay liền rơi xuống. Anh chỉ biết cắn răng chịu đựng, thầy im lặng không nói câu nào, chỉ dồn lực vào tay mà hạ xuống, không chút lưu bộ phận kia chỉ sau hai chục bạt tay mà đã nóng và rát muốn chết. May mà có quần chứ không mông đã bị nướng cháy mất roài..“Chát..chát….”“Chát…chát…”Cứ vậy mà vang vọng khắp phòng, anh cứng đầu cứng cổ không chịu kêu tiếng nào. Thầy thấy vậy càng mạnh tay hơn, rút cục người chịu thiệt chính là…thầy. Bàn tay thì đỏ chắc chắn chẳng thua kém gì cái mông kia. Nhưng thầy không muốn dùng thước nhiều, như vậy đau kéo dài, lại còn rất dễ để lại thì màn phạt cũng qua, anh tất nhiên còn rất đau, chưa hết ngay được nhưng vẫn bật dậy rất nhanh khỏi lòng thầy. Rồi nhìn thầy thu tay lại khẽ xoa xoa tay, anh liền giật lấy tay thầy, nhìn đỏ thảm…-Lần sau, thầy dùng cái khác đánh đi. -Sao? Không đau hả??-Thầy mỉm cười-…Đúng là…không đau…-Anh nghĩ nghĩ, chỉ cần bảo không đau , vừa tốt cho thầy, còn bảo vệ được thể diện. Một phát súng chết hai con trym Mọi người thấy có gì thiếu thiếu ở đây không?? -Hahaa… Vậy là nhẹ nhàng không thích lại muốn chơi trội hả?-Đến chết cười rồi, quan tâm đến thầy thì nói hẳn ra đi , làm gì phải thế.. chỉ thiệt thân..-…-Lần sau thầy dùng thước, vừa đỡ tốn sức, lại chiều lòng em, hai bên cùng vui cười, cười và cười. Nụ cười dần trở nên đáng ghét dưới mắt anh, nếu không nhầm thì ở đây có cái ý trêu đùa?-Được rồi không sao, thầy hết ngay ấy mà..đàn ông con trai -Thầy tặc lưỡi – giờ ăn kem xong ngủ, hay uống sữa ăn bánh rồi ăn kem luôn xong ngủ? Hay uống sữa ăn bánh không?-Em không ănn.. tối thầy nhồi vào bụng 1 Đống ra rồi giờ ăn sao nổi ?-Anh nhăn mặt, tối bắt ăn bù cho ăn trưa , rồi cách có xíu lại ăn thêm trận nữa . Bội thực T^T-Ăn đi.. Em dạo này gầy mà… Thầy mua kem rồi, giờ ăn kem , vệ sinh xong đi ngủ. Không thì thôii, không cho ngủ ở đây nữa….-Ây… thôii được . Em chỉ ăn chocolate thôi…-Có ngay. Thu dọn sách vở đi rồi thầy bê lên ăn…Few minutes later..Thầy cầm khay lên kem, bánh , sữa.. không thiếu thứ gì trên đời Đời lắm người nhây đã bảo không ăn ông í cứ nhồi, nhồi cho lắm rồi bội thực cho chết đi -Dậy dậy ăn..-Nhìn anh nằm 1 Đống trên giường, vẻ mệt mỏi và vật vã, thầy liền kéo anh dậy đưa 1 cây kem-Thầy không ăn à?- Nghe vậy cũng không bận tâm tâm, tập trung vào ăn-Thầy không ăn, em ăn đi-Thầy mỉm cười, ngồi xuống đưa khăn giấy cho anh rồi tiện tay giúp anh soạn luôn sách không ăn nữa đâu, no sữa đi ngủ cho ngon..- Lại đưa cốc sữa cho anh,anh khẽ thở dai, rồi 1 hơi hết luôn cốc sữa-Thầy đi cất đồ, đi đánh răng rửa mặt rồi tắt đèn đi ngủ trước đi. Hôm nay thầy thức muộn làm xíu việc..Lúc đi lên, đèn phòng cũng đã tắt , tự hỏi hôm nay anh có chuyện gì tự nhiên nghe lời lạ -Ngủ ngon, xíu thầy ngủ Ngồi bàn làm việc, xoay ghế lại nhìn anh 1 cái rồi tiếp tục làm việc, suy nghĩ 1 lúc lại tắt đèn bàn lẳng lặng di ra giường nằm -Ngủ chưa Sơn?-Rồi ạ -Và anh đã chính thức dính chưởng-Ngủ rồi à? Vậy ngủ Thâm thúy, quá thâm thúy -Sao hôm nay em nghe lời vậy? Tự nhiên ít nói, thấy thiếu thiếu gì đó?-Tại…thầy bảo thầy sẽ rời đi….-Khẽ “à” lên 1 tiếng, không ngờ lời nói của mình có ảnh hưởng đến vậy. May mà anh còn thẳng thắn, gặp những người hay xấu hổ thì không biết đâu mà lần-Thầy cũng không thể sống với em mãi được, không cho thầy lập gia đình à?-Không lập gia đình cũng được, có chết ai đâu…-Mà này, thầy thấy hình như hôm nay em chưa xin lỗi đâu nhé?-Thì…-Không xin lỗi là khỏi xoa xoa, đợi bao giờ em xin lỗi đàng hoàng mới hết giận-Em xin lỗi mà….-Gì nữa ?-Em sẽ không nói dối, không bỏ ăn, còn có không làm thầy lo lắng…-Thôii được rồi, ngủ.. rồi mai, dẫn đi ăn bánh ngọt, thầy mới tìm được quán này ngon lắm…-Bánh , mai nhớ đưa em đi đó. Bận là không được đâu….-Có 1 điều kiện, bài kiểm tra toán sắp tới, phải được cao…không muốn khó nghĩ thế nào cũng được, chắc chắn đó. Không được 10 khỏi đi ăn nữa….-Xì… Plè, rủ bạn đi ăn cũng được, không thèm thầy….-Thôii ngủ ngoan đi, muộn rồi. Mông còn đau không?-..Hơi…hết rồi..-Nói dối. -Gõ nhẹ nhẹ đầu anh 2 cái-Thôii được rồi, thầy xoa 1 lúc, mai dậy là hết.mọi ng ạ hnay con au vừa bị gõ đầu 2 cái thế là viết vào luôn 3 và au đã thấy nó chả đau j cả ; -Thầy gõ vậy rồi vỡ đầu em đó – Giơ cái mặt cún con ra mà quên mất tối om. Có tí ánh sáng từ đèn ngủ bé xíu thôii-Thầy xin lỗi…Nhẹ hều vậy cứ như là đau lắm không bằng . ĐI NGỦ !!-Thầy kéo anh lại gần vào mình, khẽ xoa lưng cho dễ ngủ. Đợi anh ngủ rồi mới xuống xoa xoa bàn tọa 1 xíu, lúc nãy có hơi nặng tay. Quyết định sáng dậy sẽ đè anh ra mà xem xét -Thầy….đứng bỏ..em…-Anh nói mớ, thầy vừa lim dim ngủ lại giật mình tỉnh giấc, thấy thật ân hận vì lỡ lời đe dọa anh, nói không chừng lại để lại cho anh những kí ức ám ảnh chỉ vì lời nói xin lỗi…Ngủ ngoan đi….-Nhẹ nhàng xoa lưng anh, nói ra thì cũng không phải tự nhiên hôm nào thầy cũng xoa lưng , chính là bởi anh rất thích xoa lưng, trước khi thầy đến ở bố an đã từng chia sẻ vậy. Đến khi làm mới thấy hiệu quả, như có 1 sức mạnh thần kì nào đó? Chỉ cần xoa lưng, lập tức anh được trấn an, tìm được cảm giác an toàn mà ngủ tiếp.. Phần nào, cũng bởi vì hơi ấm từ người thầy phả ra..Chuyện của mấy ngày hôm sauDù bài kiểm tra toán không được trọn vẹn 10 điểm, nhưng sau khi làm lại bài anh cũng được thầy bỏ 1 ngày dắt đi chơi. Kết quả của việc đi cùng thầy chính là sau khi đi về anh lập tức bị…tiêu chảy do ăn quá nhiều thứ lung tung. Vậy nên từ đó anh rất ít khi đòi đi ăn với thầy ___________________________Au xin lỗi tại chỗ dùng lập chỗ dùng đth nên cách nó không đều. Các readers bỏ qua nhéHôm nay au viết dài nè *> nhớ vote èn comt cho auu góp ý vô..~TÂM SỰ TUỔI HỒNG~1 Bây giờ au gặp vấn đề lớn rất lớn về bạn bè T^T . Rồi bây giờ có bạn A là bạn thân của au, rồi tính nó đại loại là.. hơi khó chịu? Nói chung là au luôn nhường đó…Gặp nhiều chuyện rồi bâyh hết cách liên lạc dù học cùng lớp, cho au lời khuyên đi… Sao mà liên lạc được h? Hay cứ để vậy đi? Bị rối đó, chả biết làm j…Ôi dồi lằng nhằng lắm… Chuyện nó không thể nói hết được. Biết là chuyện riêng tư , nhưng chỉ làm phiền 1 xíu thôii nhé. Đừng chửi au vì au hỏi với duyênnn2 Au nói thẳng nhé3 các bạn nào cảm thấy.. au viết quá chán, quá xàm, không thể đọc được thì mời đi giùm. Những người chưa tìm hiểu kĩ về thể loại của truyện mà kêu Bạo lực hay biến thái thì các bạn nên tìm hiểu, nếu không thích thì các bạn cũng đi giùm. Nói chung các bạn góp ý có thiện chí, au sẽ rất vui và cảm ơn . Nhiều lúc au quên cảm ơn thì Thông cảm cho au nhé ^^ Au không phải lo chuyện bao đồng, nhưng au nghĩ đây là cách tốt nhất để không mang về ức chế cho cả đôi readers đừng nghĩ au Ám chỉ ai cả, sau nhiều vụ thì au nói vậy thôii. Còn những chuyện xảy ra rồi kệ nó đi Au phòng tránh gặp xích kích trg tương lại đó màCảm ơn những ai đã đọc hết đến đây_3185_Yêu nhiều ❤️❤️
Trọn bộ Yêu Thầy… Có Được Không??? Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyen dai full Yêu Thầy… Có Được Không??? của tác giả phlien04 rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Truyện Teen này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại HUẤN VĂN Nam chính Nguyễn Hoàng Sơn là người thuộc tuýp trong nóng ngoài lạnh. Đối với những người thân quen thì thực sự vui vẻ gần gũi, còn đối với người ngoài thì vô cùng lạnh lùng ít nói. Nữ chính Phạm Thùy Linh là một cô gái tuy có chút bướng bỉnh nhưng rất dễ thường. Là người sống tình cảm, học lực trung bình, nhà cũng có điều kiện gia giáo… Doc truyen yeu thay co duoc khong lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? full, chương 1, chương cuối. Yêu Thầy… Có Được Không??? wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Yêu Thầy… Có Được Không??? review, Yêu Thầy… Có Được Không??? Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Yêu Thầy… Có Được Không??? Danh sách chương Yêu Thầy… Có Được Không??? Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
yêu thầy có được không