Chúc các bạn nghe clip vui vẻ nhé!nhớ đăng ký ủng hộ kênh Tình Quê.để Tình Quê có thêm động lực để làm những clip tiếp theo nhé! người ăn mày. truyện đêm khuya. Trong bữa tối, con bé út sáu tuổi nhà tôi cứ ngồi bằm bằm cái thìa vào bát cơm đến vữa nát, thỉnh thoảng mới đưa lên miệng nhai uể oải. Tôi gắp thức ăn cho nó, nó ngúng nguẩy bỏ trả lại. Bực quá tôi quát, rồi lại giật mình lo P33:Kể Truyện Đêm Khuya, SÁM HỐI VỚI HEO Nghe Xong Không Còn Ai Dám Sát Sinh - Chuyện Nhân Qủa Báo ỨNg #nhanquabaoung #luatnhanquabaoung #kechuyendemkhuya Kể Chuyện Đêm Khuya Sám Hối Với Con Heo Nghe xong Không Ai Dám Giết Đời - Chuyện Nhân Quả Báo Ứng Những câu chuyện Nhân Quả đầy Audio truyện Chân Tướng Bùa Yêu - Một tác phẩm mới rất hay của tác giả Thu Thảo qua giọng đọc của Mc Đình Soạn mời các bạn cùng nghe.Dưới chân của một tòa cao ốc có hàng trăm người Truyện ma: Chân Tướng Bùa Yêu - Nghe truyện đêm khuya. Thông báo Bạn cần đăng ký Truyện dài Mèo con xa mẹ của tác giả Nguyễn Thị Thanh Bình. Nghe các truyện khác tại Đọc truyện đêm khuya phát sóng tối thứ 3,5,7, chủ nhật trên sóng phát thanh AM 610Khz của Đài Tiếng nói nhân dân TPHCM (VOH). vGdxg8. – Tôi có thể đoán biết được họ có vui vẻ với nhau hay không thông qua tiếng thở dài của mẹ và dáng ngồi của cha. Khi mẹ tôi liên tục buông ra những hơi thở mạnh và ngắn có nghĩa là cha tôi đã làm cho bà nổi giận. Lúc nào cái lưng của cha tôi ngồi ở tư thế của một người gù, có nghĩa là mẹ tôi đã dùng lời nói nặng nề làm cho cha bị tổn thương. Họ đã sống với nhau như thế suốt mấy chục năm, sau những xung đột họ đối xử với nhau tình cảm hơn, cẩn trọng hơn và có phần dè dặt hơn. Có điều xung đột vẫn đến vì cuộc sống có hằng hà sa số vấn đề nảy sinh từng giờ từng phút. Thế nhưng tôi vẫn thấy gia đình tôi là một gia đình hạnh phúc. Cha mẹ yêu thương và quan tâm con cái, chúng tôi ngoan ngoãn vâng lời, có đứa còn thành đạt. Sự trưởng thành của chúng tôi làm giảm dần những xung đột giữa cha mẹ. Sự ra đời của những đứa cháu thêm cho họ mối bận tâm mới và họ bao dung với nhau hơn. Vậy nên lần này tôi thấy sự việc có vẻ nghiêm trọng hơn nhiều. Mà mẹ tôi vốn là một người đàn bà nhạy cảm nhưng vì bận bịu với mấy đứa cháu và lo cho chuyện của vợ chồng tôi nên đã không nhận ra điều khác lạ ở ông chồng già. Những lần ở lớp học ban đêm về, tôi đều bắt gặp cái tư thế ngồi gập lưng của cha, điều tệ hại hơn là ông hút thuốc lá trở lại. Vài lần đầu tôi khẽ nhắc cha, tôi sợ những cơn ho thắt ngực trước kia của ông. Những lần sau đó tôi gần như to tiếng, ông nghe lời tôi dụi ngay điếu thuốc đang hút dở, nhưng đêm mai lại tiếp diễn. Ông buồn và già nhanh chóng. Có một điều gì đó đang đè trĩu tâm can ông. Một đêm, tôi đánh bạo hỏi nhỏ Có chuyện gì với cha ư? Cha tôi gật đầu Ừ! Nhưng cha không thể nói ra được, cha cảm ơn con. Tôi không định nói cảm nhận của mình về cha với mẹ, tôi quyết định tự mình tìm hiểu, bằng cách làm cho cha nhận ra rằng Tôi là đứa con gái cha có thể gửi gắm mọi điều. Tôi và Bảo chưa cưới nhau đã có những cuộc cãi vã. Sau đám cưới, những cuộc cãi vã diễn ra thường xuyên hơn. Chỉ là những chuyện nhỏ nhặt nhưng giữa chúng tôi không có cách gì dung hòa được. Mẹ tôi thường nói, chúng mày- chỉ chúng tôi- không nên lấy nhau chút nào. Thời chúng mày cuộc sống quá dễ dàng, chỉ việc đi làm nhận lương nuôi con, thế mà cứ dày vò nhau mãi. Tôi sinh hai lần được hai cô con gái, điều ấy càng khiến cho Bảo lạnh nhạt với tôi hơn. Kể từ khi có đứa đầu lòng cho đến đứa sau này, số lần Bảo bế con giúp tôi đếm chưa hết mười đầu ngón tay. Tôi gần như thỏa hiệp với thái độ hờ hững của Bảo, Bảo có để ý đến mẹ con tôi hay không chẳng quan trọng nữa. Vì vậy, khi Bảo bị điều sang tỉnh khác công tác giữa chúng tôi không có nhiều băn khoăn cho lắm. Tôi mang hai đứa con về ở hẳn nhà bố mẹ đẻ. Điều ấy làm cho ông anh và cậu em trai của tôi đang thành đạt ở các thành phố lớn thở một hơi nhẹ nhõm, rằng ông bà từ nay đã có tôi trông nom, cần gì tôi cứ alô, mọi thứ sẽ được đáp ứng đầy đủ. Thực ra là họ chăm sóc cho ba mẹ con tôi chứ chẳng mấy khi tôi chăm sóc họ. Nhưng như mẹ tôi nói, nhà có thêm tụi bây mới có sinh khí, chứ chỉ hai ông bà già chán lắm. Còn thằng Bảo, khi nào nghỉ phép thì về đây ở vài ngày chẳng sao cả. Nhà đầy phòng đấy, ngủ đâu chẳng được. Dăm bữa nửa tháng Bảo về, vẫn lạnh nhạt và hờ hững từ ánh nhìn đến lời nói. Chỉ khi gần gũi nhau, Bảo mới thì thầm, gái hai con mà vẫn mềm và nóng hôi hổi như cái bánh bao nhỉ? Có lẽ đó là lý do duy nhất để Bảo về thăm mẹ con tôi chăng? Tôi tặc lưỡi, dẫu sao thì Bảo vẫn là chồng mình. Chuyện của cha và con gái – Nguyễn hương Duyên Hôm nay, tôi về muộn hơn bình thường. Từ ngày về ở với mẹ, tôi như gái còn son, ngày đi làm ở cơ quan, tối đi học để lấy thêm bằng ngoại ngữ. Hai đứa con tôi yên tâm phó thác cho cha mẹ. Cha tôi đưa đón đứa lớn đi học lớp tiểu học, mẹ tôi đưa đón đứa thứ hai ở trường mẫu giáo gần nhà. Tối nay, cha tôi không ngồi ở tư thế cũ mà ông đi lại có vẻ bồn chồn. Tôi khẽ khàng đóng chốt cửa, định về phòng kiểm tra hai cô con gái một chút rồi ra hỏi thăm cha thì ông cất giọng rất nhẹ. “Bọn nó ngủ hết rồi con ạ, con lại đây một chút”. Cái gạt tàn đầy vun những đầu lộc và tàn thuốc. Cha húng hắng ho. Tôi nói “Cha gần 70 rồi, sức khỏe không tốt sao cứ hút thuốc nhiều thế? Con lo cho cha lắm!”. Cha tôi khóc, lần đầu tiên tôi thấy cha mềm yếu như thế. “Cha buồn và đau chỗ này”. Ông đưa tay chỉ vào ngực trái. Tôi ứa nước mắt. “Nếu cha tin con, cha đừng giấu con nữa, con sẽ giúp cha”. Cha lại ho, rũ rượi “Trưa mai con về sớm đưa cha đến chỗ này, cha sẽ nói hết với con”. Tôi ngỡ ngàng, nóng lòng muốn biết ngay chuyện gì. Nhưng tôi biết, sự nôn nóng của tôi đôi khi sẽ khiến cha nao núng. Và ông sẽ tiếp tục héo hon với nỗi khổ ông đang cố gắng chôn chặt. Tôi nắm lấy tay cha, bàn tay ông gầy và nhăn nheo “Được cha ạ, con sẽ về đưa cha đi. Giờ con đưa cha vào ngủ, cha đừng nghĩ ngợi gì nữa. Đã có con đây rồi”. Tôi kéo chăn cho cha, dỗ dành ông ngủ. Tôi ngắm vóc hình tiều tuỵ của ông, tự hỏi cái gì đã khiến ông – niềm tự hào của tôi, chỗ dựa tinh thần của mấy mẹ con, bà cháu tôi trở nên yếu đuối đến thế?. Sáng sớm mẹ đã kêu tôi “Ông già dạo này yếu đi nhiều mà đêm nào cũng thức khuya hút thuốc. Con sắp xếp đưa ông ấy đi khám đi. Phải để ý đến sức khỏe của ông ấy chút con ạ, đừng mải mê công việc quá”. Tôi gọi hai cô con gái đang đùa trên đống chăn lộn nhèo, quay sang mẹ giả vờ tỉnh bơ “Con cũng định trưa về sớm đưa cha đi đây mẹ ạ”. Hai đứa con gái ùa ra ôm lấy cổ tôi, phụng phịu “Mẹ, sao tối qua mẹ về muộn thế, chúng con chờ mãi”. Tôi hôn lên mái tóc tơ, mềm rượi của chúng “Mẹ xin lỗi, mẹ bận chút việc, tối nay mẹ không về muộn nữa”. Hai đứa đồng thanh nói “Mẹ, mẹ hứa là thứ 7 này mẹ dẫn cả hai chị em con đi công viên rồi đấy nhé”. “Ừ! – Tôi vỗ yêu vào cái mông tròn tròn của chúng – Mẹ nhớ rồi”. Hai đứa lăng xăng ào đi lấy bót đánh răng, tôi ngồi sững ngắm các con, chúng là những thiên thần, chúng làm cho lòng tôi luôn ấm áp, tràn trề thương yêu và mãn nguyện mỗi khi nghĩ đến chúng. Tại sao Bảo có thể thờ ơ và dửng dưng trước những đứa con đáng yêu nhường ấy? Cha ngồi sau lưng tôi. Hình như ông đang hối hận, Hình như ông đang giằng co giữa việc có nên nói hay không nói điều đang khiến ông đau khổ. Ông im lặng và tôi có thể cảm nhận được những tiếng thở dài ông cố không để bật ra. Tôi cho xe chạy từ từ, hết sức kiên nhẫn vì cha chưa nói nơi định đến. Sau cùng, ông mở giọng khàn khàn “Đi hướng này đi con”. Cha bảo tôi dừng xe trước một ngôi nhà cũ kỹ, cánh cổng sắt hoen rỉ bong gần hết lớp sơn màu xanh nhạt. Cha không gọi cổng, ông chỉ tần ngần nhìn vào bên trong. Chợt một tiếng rầm phát ra từ ngôi nhà kèm theo giọng đàn ông lè nhè chửi rủa, tiếng đàn bà chua lét ré lên the thé. Cha kéo tay áo tôi. Một cô bé mặc đồng phục học sinh đang ngồi rúm ró ở góc vườn, đôi mắt thất thần, sợ hãi. Cha nửa muốn lao vào lại nửa muốn bỏ đi. Sau một hồi ồn ã, ngôi nhà trở nên im bặt. Có tiếng gọi và cô bé len lét vào nhà. Cha gần như chồm theo bóng cô bé. Nhưng ông bỗng khựng ngay lại, nhìn tôi bằng ánh nhìn khổ sở gần như mếu máo. Tôi chưa từng thấy vẻ mặt như thế của một ông già bảy mươi chưa. Thương lắm! Chuyện của cha khiến tôi bị sốc. Tôi sốc là bởi vì chưa bao giờ tôi thấy tình yêu của cha dành cho mẹ và mấy anh em tôi suy giảm. Lúc nào ông cũng chu đáo, tròn đầy. Cái lý thuyết bao lâu tôi vẫn biết là thế này Một người đã ngoại tình thì thể nào cũng về bạc đãi vợ con. Chuyện của cha khiến tôi trở nên hoài nghi. Bỏ qua cái gọi là lòng chung thủy, đâu là chuẩn mực của một người đàn ông tốt? Tình yêu, đam mê, sự quan tâm chiều chuộng chăm sóc liệu đã đủ cho một mối quan hệ giữa người đàn ông và người đàn bà?. Điều mà cha tưởng sẽ khiến tôi bừng bừng nổi giận hoặc nhẹ hơn có thể buông ra những lời quy kết, không ngờ lại được tôi đón nhận với một thái độ đầy đồng cảm và thương xót như thế. Ông nói ngày ấy không thể nào lý giải được chuyện một người con gái thua ông bằng chính số tuổi mà cô ấy đang có đem lòng yêu ông. Không chút đòi hỏi, không một trách móc. Thậm chí đến chuyện có với ông một đứa con cũng là để cô ấy đỡ nhớ ông khi dằng dặc không có ông bên mình. Ông không lý giải được nhưng con gái ông lý giải được. Đàn bà khi đã yêu là chẳng màng đến sự sống chết, danh dự của bản thân mình. Còn những người đàn ông dẫu có yêu người tình đến mấy, cảm kích đến mấy cũng chỉ để trong lòng. Họ đành đoạn để cho người tình thua thiệt, tủi thân còn hơn là phá vỡ một nền tảng mà họ dày công vun đắp. “Đó là gia đình em gái cô ấy. Một ông chồng nát rượu, hai thằng con lêu lổng. Cha không thể để máu mủ của mình sống trong hoàn cảnh như thế. Cha muốn đưa em con về, nhưng cha sợ mẹ con…” Tôi hỏi cha một câu không thể không hỏi Mẹ con bé đâu rồi cha? Giọng cha nghẹn như có ai bóp ngang cổ “Cô ấy ốm, mất cách đây hai tháng rồi”. Hai tháng! Quãng thời gian cha ngập mình trong khói thuốc… Hóa ra cái thành phố nhỏ hẹp này rộng hơn tôi nghĩ. Cha đã có một mối tình, một đứa con, họ đi lại với nhau suốt 15 năm mà mẹ con tôi không hề hay biết, thậm chí không một chút nghi ngờ. “Cô ấy yêu cha, yêu cả gia đình cha đang có nữa, chính vì vậy cô ấy chấp nhận hy sinh, không muốn làm cho ai bị tổn thương cả”. Một người đàn bà đầy tự trọng. Tôi thầm thốt lên. Cha nhìn tôi, cái nhìn đau đớn và van lơn, cái nhìn ấy nói rằng Cha phải làm gì bây giờ. Con gái giúp cha đi! Và tôi, đã phải đi đến quyết định chóng vánh trước sự khổ sở cùng cực của cha mình. Tôi đưa con bé về vào một ngày cuối đông. Khi những làn mưa bụi cứ lay bay rắc vào lòng người những nỗi niềm khó tả. Khi cha nói đưa nó đi, con bé đồng ý ngay lập tức. Dường như nó đã quá khiếp hãi với những gì từng diễn ra trong ngôi nhà đang tá túc. Tôi, cha và con bé thống nhất với nhau sẽ nói với mẹ rằng nó là con gái một người đồng nghiệp của tôi, vì phải đi nước ngoài công tác nên gửi tạm cho tôi chăm sóc. Mẹ tôi, một người đàn bà tốt bụng thoáng chút lo ngại cũng đồng ý thu nạp ngay. Dĩ nhiên là sau cái lừ mắt “Gớm, cô thấy nuôi hai đứa con gái vẫn chưa đủ vất vả hay sao?” Nhưng khuôn mặt của con bé đã tố cáo với mẹ tôi tất cả. Nó mang gương mặt của tôi mà tôi thì giống cha y hệt. Cha tôi như biến thành người khác hẳn. Việc đầu tiên là ông trở lại ngủ chung giường với mẹ – điều mà họ đã chấm dứt cách đây gần 10 năm. Tiếp đến là ông không còn ngồi thâu đêm đốt thuốc một mình nữa. Điều tệ hại là thỉnh thoảng con bé nhỡ mồm gọi ông là cha. Mẹ tôi trở nên thiếu minh mẫn. Nhiều bữa dọn thức ăn đầy bàn nhưng sờ đến nồi cơm lại rỗng không. Thức ăn có khi cháy khét hoặc nhạt thếch, hoặc mặn chát. Có bữa mẹ còn quên cả việc đi đón cháu, đến nỗi cô giáo phải đưa nó về tận nhà. Tôi lo sốt vó. Cho đến cái hôm, mẹ tôi bắt gặp cha và con bé cha cha con con thì thầm to nhỏ với nhau trong phòng thì bà vào phòng vệ sinh khóc hờ thảm thiết. Tôi dỗ dành thì bà trừng mắt lên “Mày nói thật đi, cha con mày hùa với nhau lừa tao phải không? Cái mặt ấy, vóc dáng ấy làm sao qua được mắt tao”. Cuối cùng thì sự thật cũng phải bóc trần ra với mẹ. Mẹ chết sững với những điều cha tôi nói. Rồi giữa trưa, bà đùng đùng xách túi ra khỏi nhà. “Tôi đi, tôi đi để cha con các người mặc sức chăm sóc, che chở cho nhau”. Tôi đầu trần chân đất chạy xe máy đuổi theo tắc xi đang chở mẹ đi. Mẹ tôi đến ga xe lửa, mua vé nháo nhào rồi hậm hực ngồi chờ. Tôi vừa mếu máo vừa van vỉ mẹ về nhưng bà một mực cương quyết “Mày về đi, tao không có đứa con như mày. Đồ phản bội. Đồ lừa dối”. “Vâng! Con sai, tại con hết! Nhưng mà mẹ phải cho con biết mẹ định đi đâu đã”. “Tao vào với mấy đứa cháu nội của tao. Mặc xác cha con, ông cháu mày với nhau”. Tôi cố nán đưa mẹ lên tàu trong tiếng xua đuổi đầy hờn dỗi của mẹ rồi gọi điện cho anh trai. “Mẹ đang trên tàu vào chỗ anh. Mẹ đang giận, anh với cậu út nhớ cẩn thận kẻo lại chọc giận mẹ nhé!”. “Nhưng mà chuyện gì mới được chứ?”. Anh trai đầy sốt ruột. “Chuyện phức tạp lắm. Đại khái là nhà chúng ta có thêm một cô em gái cùng cha khác mẹ nữa. Mẹ vì thế mà bỏ đi. Chuyện ở trong ấy em nhờ anh cả đấy!”. Anh nạt “Việc tày trời thế mà giờ mày mới nói với anh à? Mà cái ông già nhà mình nữa… Sao lại… Chậc… Việc gì đây hả trời?…”. Cha tôi có vẻ bớt lo hơn khi biết mẹ vào với anh trai. Nhưng nhà tôi buồn còn hơn có đám. Hết anh trai rồi cậu út gọi điện về lục vấn cha. Dẫu họ tỏ ra lễ phép đến mấy, tế nhị đến mấy thì cuối cùng vẫn là câu trách móc Sao cha lại có thể làm đau lòng một người tốt như mẹ? Có vẻ trải đời hơn anh trai nói với tôi sau một hồi xót thương cho mẹ “Đã giấu được chừng ấy thời gian sao cha không giấu luôn đi, tự dưng đùng đùng mang nó về, tung toé lên hết cả”. Tôi nhăn nhó “Anh vô tình vừa thôi, dẫu sao cũng là em mình”. Anh ớ ra “Ừ nhỉ! Anh chưa quen được với chuyện này. Để anh thuyết phục mẹ, bao giờ đưa mẹ ra anh sẽ về gặp nó luôn thể. Hay nhỉ! Tự dưng thêm được đứa em, mà nghe nói giống cô lắm hả? Hay nhỉ!”. Mỗi lần nghe xong điện thoại của các con trai, cha tôi buồn lắm, lại gù lưng đốt thuốc, đợt ho trước chưa dứt, đợt này lại kéo thêm ra. Tôi gọi cho anh “Chuyện đã rồi, anh chỉ biết trách móc cha mà chẳng động viên an ủi cha chút nào. Anh cứ biết bênh mẹ rồi cha đổ bệnh xuống anh về mà lo. Em một nách vừa hai đứa con dại, vừa chăm cha, vừa đi làm, vừa đi học đã đủ mệt lắm rồi”. Anh lại ừ nhỉ! Tại mấy hôm nay tao cứ nghe mãi luận điệu trách móc căm hờn của mẹ nên bị ảnh hưởng đấy. Đừng nói nữa, tao biết phải làm gì rồi. Chuyện của cha và con gái – Nguyễn hương Duyên Đàn ông dễ đồng cảm với nhau hơn trong chuyện này. Sau một cuộc điện thoại dài dằng dặc giữa anh với cha, trông cha có vẻ bớt u ám hơn một tý. Những tối tôi không đi học, sau bữa cơm nhà tôi lại buồn thiu. Cha một góc, tôi một góc. Bé Nga- em gái mới của tôi lại cố dỗ hai đứa cháu đừng làm ồn. Con bé dễ dàng chiếm được tình cảm của tôi ở cái dáng vẻ nhu mì, chịu đựng. Tôi có thể thấy rằng mẹ nó – người đàn bà của cha là một người phụ nữ tốt, hiểu biết và cam phận. Giá số phận đừng trêu ngươi, để cô ta yêu một người đàn ông tử tế khác có lẽ sẽ trọn vẹn hơn chăng? Mẹ đi, để lại cho cha con tôi một núi những bề bộn không tên. Bấy lâu, tôi quen với sự quán xuyến của mẹ nên không nghĩ rằng mọi sinh hoạt của một gia đình gồm cả ông và cháu cần nhiều thời gian và sức lực đến thế. Bí quá, tôi đành để cho mấy ông cháu ăn bữa sáng ở ngoài hàng. Một việc mà mẹ tôi cực lực lên án. Thậm chí trưa về muộn tôi cũng đành để cho cha ăn mì tôm, có khi cơm hộp. Thế nhưng mọi việc vẫn rối tinh rối mù. Cuối cùng, sau những cuộc điện thoại khóc lóc, vật nài của tôi. Và điểm nhấn là cuộc nói chuyện nhát gừng đầy ngập ngừng giữa hai ông bà, cha tôi chốt ở câu cầu khẩn cuối cùng “Bà về đi, về nấu cho tôi ăn, cả đời tôi đã quen ăn thức ăn bà nấu, chúng nó nấu tôi không ăn được”. Đơn giản vậy mà đánh vào niềm kiêu hãnh nội trợ của mẹ. Anh trai thì thào “Anh lên tầng hai gọi cho cô đây, bà có vẻ xuôi rồi, đang ngồi thừ ra rồi chép miệng xót cho mấy ông cháu ăn uống chẳng ra gì đấy. Tuần sau anh đưa mẹ ra, cô cứ nói với cha như thế”. Tuần sau mẹ và anh ra thật. Bé Nga vừa thoáng thấy bóng mẹ chỉ dám lí nhí chào rồi chui tọt về phòng im thin thít. Mẹ, với tâm thế của một người đã vượt qua thử thách, tâm thế của một quan tòa vừa đọc lệnh đặc xá, bà cố tạo vẻ mặt tỉnh bơ, có phần kẻ cả khi cha bước ra đỡ hành lý cho bà. Riêng tôi, bà không thèm liếc qua lấy một lần, chỉ nói vu vơ “Tao biết ngay mà, tưởng tự mình giải quyết được lấy mọi việc à? Còn lâu nhé, không có bà già này là không xong đâu”. Anh cả nháy mắt với tôi, cười nụ một cách tinh quái. Tôi cố không để bật cười trước thái độ của mẹ. Nhưng người mừng nhất vẫn là cha tôi, sống với mẹ mấy mươi năm, tâm tính bà như thế nào ông là người hiểu rõ nhất. Bà đã trở về, nói những câu hờn mát như thế, nghĩa là bà sẽ tha thứ, nghĩa là bà sẽ xắn tay lo liệu tất cả mọi việc không cần ông nhờ vả. Mẹ tôi là thế, nóng nảy, bộc trực, nhưng tốt bụng và bao dung đến nao lòng. Có phải vì đức tính bao dung đó mà sau mấy chục năm ăn ở vui buồn, hạnh phúc, đắng cay, mặn ngọt cha tôi không nỡ từ bỏ mẹ khi đã có thêm người đàn bà khác?. Bảo biết chuyện, bình luận ông già ăn vụng lâu thế mà không bị ai phát hiện, tài quá. Tôi mắng Bảo một câu thô tục không kém để bênh vực cha mình. Xét về mọi khía cạnh, Bảo không xứng để hạch hỏi những điều về cha tôi như thế. Rồi Bảo lấy cớ ở tịt ngoài đó không về, với tôi lại càng nhẹ nhõm. Đôi khi nhìn cái cách cố tỏ ra bình thường đối với bé Nga của mẹ, trong tôi lại trào lên cảm giác khó có thể gọi tên vừa giận dữ xen lẫn nỗi buồn thê thảm. Rồi lại vơ vẩn cái kiểu Tỷ như chuyện này đến cách đây mười mấy năm, khi tôi vừa qua khỏi tuổi của một cô bé con, tôi sẽ ứng xử với cha thế nào. Chán đời, bỏ học đi hoang ư? Gán cho cha một loạt thán từ thật nặng nề? Hay trở thành một cô gái trầm cảm, mất hết niềm tin vào cuộc đời? Hoặc là bằng mọi cách có thể để yêu thương, san sẻ với mẹ nhiều hơn nhằm bù đắp cho nỗi đau bị lừa dối của mẹ? Mười mấy năm trước, cha làm giám đốc của một cơ quan cấp sở. Anh em tôi sống vương giả, đủ đầy. Ô tô của cơ quan cha như ô tô nhà. Cần là chú lái xe có mặt, đưa cả nhà tôi đi đâu tùy ý. Trong mắt anh em tôi, cha là một người cha tài giỏi, nghiêm khắc và mẫu mực. Chính vì thế, dù cuộc sống rất sung túc nhưng cả mấy anh em đều chăm chỉ học hành và đỗ đạt. Bọn tôi yêu cha, tôn sùng ông. Ngay cả khi cha gặp chuyện rắc rối có liên quan đến chuyện tài chính của cơ quan, mẹ thì tôi chưa đủ nhạy cảm để hiểu, còn mấy anh em không chút nghi ngờ, một lòng động viên, an ủi, chăm sóc cha nhiều hơn. Lần ấy được bao nhiêu vốn liếng mẹ vét sạch đưa hết cho cha, thậm chí phải vay mượn thêm họ hàng mới giúp cha thoát khỏi mớ bòng bong ấy. Sau đận ấy, cha tôi bị mất chức, đương nhiên. Phải hai năm sau, kinh tế nhà tôi mới vực trở lại nhờ tài xoay xở của cha, nhờ anh trai tôi đi làm ở công ty có tiếng. Tôi bây giờ ở một mức độ nào đó cũng đang bị tổn thương. Ví dụ như ở thời điểm cha bị đình chỉ công tác để thanh tra chẳng hạn. Lúc đó tôi đã cần một chiếc xe gắn máy biết bao, nhưng hoàn cảnh gia đình tôi lúc đó bi đát đến mức chỉ cần có tiền cho ngày 3 bữa cơm là đủ. Ngày đó nếu cha không vì lo xây nhà cho người phụ nữ kia, nếu cha không làm thâm hụt ngân quỹ cơ quan đến mức suýt lâm vào vòng lao lý? Thì tôi đỡ phải cọc cạch chiếc xe đạp suốt hai năm đi làm trên một chặng đường không ngắn chút nào. Cha tôi bây giờ đã là một ông già ốm yếu. Không tiền bạc, không quyền lực. Nguồn tài chính duy nhất là cuốn sổ hưu cũng bị vợ nắm giữ. Tôi đồ rằng, từ rất lâu rồi- từ ngày nghỉ hưu, ông không có một khoản tài trợ nào dành cho người đàn bà xấu số kia. Tất nhiên, ông là người biết nhìn xa, trong những ngày đương chức, ông đã kịp ky cóp để dành cho bé Nga một sổ tiết kiệm kha khá. Chuyện này, mãi gần đây ông mới rụt rè công bố và giao hẳn khoản tiền đó cho mẹ quản lý – Tôi nghĩ đó là cách khôn ngoan để ông lấy lòng bà. Vậy thì bây giờ giận dữ, trách cứ một ông già – đúng hơn là ông bố ruột thịt thân thiết của mình vì chuyện vợ bé, con thêm. Một ông già không còn khả năng tự giải quyết chuyện riêng tày trời của mình mà phải cầu viện đến sự giúp đỡ của con cái thì có nên không? Những chì chiết, hay hắt hủi, ghẻ lạnh, thậm chí khinh bỉ sẽ giải quyết được gì? Cho nên, với tất cả tình yêu tôi đã dành cho hai đấng sinh thành, tôi mừng vì câu chuyện trên bị vở lỡ đúng vào lúc này. Muộn hơn thì chưa biết thế nào, nhưng nếu sớm hơn, có lẽ sự bao dung của tôi, anh trai và mẹ ắt còn xanh lắm. Cha chỉ là một con người bình thường, có thể phạm sai lầm lắm chứ. Vì vậy, hãy độ lượng với cha đi. Và giả như, với sự thờ ơ của Bảo hiện giờ, liệu anh có đem đến bi kịch cho 2 cô con gái tôi khi chúng chớm trưởng thành? Tôi thắt lòng và ngày càng nhức nhối với câu hỏi đó. Cho nên, tôi quyết định giải phóng cho Bảo, dù đó không phải quyết định dễ dàng gì. Tác giả Nguyễn Hương Duyên – Người thực hiện NSUT. Hà Phương Kể cho con nghe đến đây lòng Ngọc đau đớn nghẹn ngào , nỗi đau như một lần nữa ùa về trong trái tim Ngọc . Nàng muốn khóc to hơn muốn gào lên cho nỗi đau đừng xát muối trái tim nàng một lần nhìn thấy sắc mặt rũ rượi của Nam lúc này nàng đã cố kiềm chế lại nỗi đau vì nãy giờ chỉ nhìn con nàng thôi trái tim nàng cũng đủ thắt lại rồi. Cố nén nỗi đau nàng cố bặm chặt môi lại như muốn cho tiếng nấc nghẹn ngào đang muốn vỡ ra từ cổ họng nàng. Nàng bậm chặt môi mạnh đến nỗi đôi môi mềm mại , mỏng manh của nàng bật máu .Nhưng cảm giác đó nàng không cảm thấy đau chút nào nàng chỉ đau và xót xa vì những gì chồng nàng đối xử với nàng và suy nghĩ của con nàng phải chấp nhận một sự thật dơ bẩn . !!!!! Nghe mẹ kể nãy giờ về những việc đã xảy ra mà thằng Nam rùng hết cả mình , mặt nó tái mét nhợt nhạt , nước mắt của nó chảy như một con suối nhỏ chưa bao giờ biết dừng lại thấm ướt đẫm cái gối nhỏ mà nó yêu thích .Đau đớn ê chề vì người mẹ yêu quí của nó bị làm nhục cay , thật sự đây là một sự thật không tưởng đối với nó . Nỗi đau này đã vượt quá giới hạn mà nó có thể chịu đựng .Tai nó thật sự ù đi và lạc giọng khi không thể tin khi được kẻ gây ra nỗi đau lớn nhất của mẹ nó lại là ông pa nó đã tiếp tay cho gã doanh nhân chó má kia. Vừa cay lại vừa hận, nó hận chính bản thân mình suốt bao năm qua không lo lắng cho mẹ mà lại ở cùng một con người mà không còn cả tính người , nhẫn tâm và bì ổi đã hành hạ mẹ nó dù mẹ nó một mực thủy chung son sắt luôn luôn đối tốt với đến đây mà ruột gan nó cứ sôi lên nó đã hiểu tại sao bố mẹ nó chia tay và quan trọng hơn là tại sao Ngọc dặn đi dặn lại nó là không được làm gì với ông pa khi nó biết sự thật. Nó trách mẹ nó sao giờ còn đối xử tốt với ông ấy , còn yêu thương ông ấy còn nó nếu giờ đây gặp mặt ông pa nó , nó sẽ chẳng còn tình cha con -phụ tử gì nữa dù đã từng hứa với mẹ nhưng giờ đây đối với nó tất cả chỉ là sự căm thù mà nó muốn trả thù cho mẹ nó để cho nó được hả giận thay mẹ……. Nhưng suy nghĩ là một chuyện , còn bản chất trước giờ thì thằng Nam là một đứa tình cảm và luôn tôn trọng những gì đã hứa với mẹ vì lẽ đó nên nó khẽ lặng lẽ ôm Ngọc kéo Ngọc vào bờ vai nó để sẻ chia cho mẹ nó sự tự tin , giúp Ngọc xua đi nỗi ám ảnh mà Ngọc đã phải gánh chịu suốt mười mấy năm này nó không muốn gặng hỏi mẹ nó thêm nữa bởi nó không muốn mẹ nó thêm đau khổ. Giây phút này nó chỉ muốn mẹ nó hãy quên đi nỗi đau mà chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật say đủ quên đi tất cả . Vuốt mái tóc dài đen nhánh và lau hai hàng nước mắt trên hai hàng mi cong vút của mẹ , Nam hạ thấp đầu xuống để khẽ áp mặt mình vào bầu sữa của ấm từ cơ thể Ngọc làm nó nó thấy đỡ buồn hơn và bình an mặc dù bản thân nó rất muốn chính nó sẽ là người bảo vệ, che chở cho Ngọc . Nhưng trong tâm hồn nó , nó vẫn rất cần có mẹ chở che như ngày nó đã biết cái đã che chở cho nó lúc này. Đó là sự mềm mại và hương thơm từ gò bồng đảo của Ngọc làm nó mạnh mẽ hơn và còn nhớ đến cả cái ôm của nhỏ Phương lúc nó đưa Phương về. Dù biết rất ngượng rất ngại ngùng nhưng nó lại rất phấn khích vì đã rất lâu rồi nó không được hưởng điều này từ Ngọc .Nó áp mặt vào đôi gò bổng đảo của Ngọc rất lâu , lâu đến tận khi nghe tiếng thở đều đều nhịp nhàng cùa Ngọc nó mới buông ra vì nó biết Ngọc đã chìm vào giấc ngủ sau câu chuyện quá mệt mỏi. Cũng đã hai giờ sáng rồi , Ngọc đã ngủ say nhưng thằng Nam vẫn còn thao thức. Có lẽ nó không thể thực hiện lời hứa đã hứa với mẹ được bởi nó không chịu được cảnh bố nó đã đối xử với mẹ nó .Nhưng không phải là nó chửi bới hay xấc xược với ông pa nó và chắc chắn nó sẽ không ngu để ’ giang hồ’’ với bố nó bởi nó thừa biết công ty của bố nó nuôi bao nhiêu xã hội đen rồi . Nó sẽ thực hiện suy nghĩ của mình bằng một cách có học , nó sẽ dùng bộ óc thông minh của nó để làm cho công ty ông pa nó phải phá sản bởi tài sản đó ông pa nó không đáng có một xu nào khi sự phát triển đầu tiên của công ty là những đồng tiền nhơ bẩn và ghê hứa với lòng nó chắc chắn sẽ làm được điều này dù trong đêm tối nhưng ánh mắt sắc lẹm chứa lửa hận căm thù của nó vẫn rực sáng . Chỉ vài năm nữa thôi nó sẽ làm điều đó thành hiện thực. Còn trước hết là bây giờ bắt đầu từ ngày mai nó sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất của mẹ nó , nó sẽ làm mẹ nó phải cười nhiều hơn để lấp đầy khoảng trống nỗi đau mà mẹ nó từng chịu đến đây nó cũng tự thưởng cho mình một cái mỉm cười dù không biết có làm được điều đó hay không nhưng dù sao suy nghĩ về một việc làm tốt cho mẹ nó cũng đủ để cho thấy nó thấy nó khác với bố nó như thế nào .Cũng đã thấm mệt rồi nên nó cùng Ngọc đi vào giấc ngủ chắc vì lúc nãy đã khóc quá nhiều nên không cần đến 2 phút tiếng ngáy nho nhỏ đã vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch… Sáng hôm nắng hồng nhạt xuyên qua lớp cửa kính đánh thức Ngọc dậy, hôm nay nàng dậy muộn hơn mọi ngày . Dụi dụi mắt vài lần nàng nhận ra Nam đã lên trường học còn đồng hồ đã điểm 7 giờ rưỡi sáng .Vò đầu tự trách mình , nàng trách chính nàng vì đã dậy muộn không lo cho được cho Nam bữa sáng như mọi ngày. Nghĩ đến đó mặt nàng thoáng buồn nàng đã không làm tròn bổn phận của một người mẹ rồi . Cầm cái lược chải đầu bước từng bước hụt hẫng xuống cầu thang nàng thật sự quá đỗi ngạc nhiên và không khỏi bất ngờ khi trong phòng ăn tô súp nóng và ly cà phê sữa đã chuẩn bị sẵn cho nàng , trên bàn còn có một mảnh giấy nhỏ .Cầm mảnh giấy lên đọc nàng suýt bật khóc vì cảm động bởi nó là của Nam , thằng Nam đã lo bữa sáng cho nàng và không quên dặn nàng” Mẹ ăn sáng rồi nằm nghỉ đi đừng nghĩ ngợi chuyện buồn đó nữa nghĩ chuyện khác đi . Yêu mẹ’’. Ngập tràn hạnh phúc vì có đứa con luôn biết hiếu thảo làm mẹ vui lòng . Ngọc mỉm cười hạnh phúc từ nay nàng sẽ không đau buồn nữa vì nàng đã là người mẹ hạnh phúc nhất rồi .Vệ sinh cá nhân xong ngồi múc từng muỗng súp nóng hổi Ngọc thầm nghĩ Nam là mạng sống thứ hai của nàng và nàng sẽ hi sinh bất cứ điều gì vì nó. Trong khi Ngọc đang hạnh phúc ở nhà thì Nam đang làm bài kiểm tra định kỳ Sinh học của mình trên trường một cách khá đơn giản . Chưa đến 40 phút nó đã hoàn thành một cách nhanh gọn . Thời gian cũng dần ngắn lại , khi tiếng chuông báo động hết giờ vang lên nó cảm thấy mãn nguyện vì cuối buổi học nó sẽ dẹp được mấy biệt danh ngớ ngẩn ám theo nó không biết rằng ở bên kia mấy đám bạn nó nhất là đám thằng Kiên đang vò đầu bứt tai vì đề kiểm tra lúc nãy cô giáo cho ngoài luồng mà chỉ thằng có Nam hôm xin cô giảng lại mới có đề cương ! Thất vọng vì môn học hiểu biết nhất của nó không kéo được mấy môn tự nhiên vốn đã học ngu nó buồn bã nó chạy lại chỗ thằng Nam – Ê Nam ra cổng trường làm vài ván bi –a đê , lâu lắm tao không đọ cơ với mày rồi”– Hmm , bây giờ à , không được tao hẹn với Bích Phương rồi , để hôm khác được không ” Nhanh chóng tìm cách thoái thác , thằng Nam thật sự không muốn chơi bời lúc này nó chỉ muốn ngồi một chỗ suy nghĩ về chuyện của bố mẹ nó , và thật ra nó cũng chả hẹn Bích Phương hồi nào !!!! Cũng chẳng nghi ngờ gì thằng Kiên chỉ biết buồn cho mình – Mày sát gái quá , gái lúc nào cũng theo mày lũ lượt chả bù tao toàn” đầu tư không có lãi ” . Số mày chả mất gì mà nhỏ Phương thì cứ mê tít còn tao muốn mất mà cũng đéo có cơ hội. Hài!” Bật cười bởi câu tự châm biếm của thằng bạn , Nam cũng ý tứ hỏi lại– Thế bồ Phương không kết mày à ?”– Thôi đi cha , cha đừng có ở đó mà làm bộ làm tịch ai chả biết nhỏ Phương thích cha bỏ mẹ ” Ậm ừ một lúc như có điều gì muốn nói thêm thằng Kiên bật miệng – Thôi nhỏ Phương mà đã kết mày thỳ chắc tao hết hi vọng rồi . Thôi thì mày làm ơn giới thiệu bạn của nhỏ Phương cho được không? . Tao muốn tham gia mấy cái party mà không có bạn gái đến để cầm mo che mặt!” Nhìn cái điệu bộ khẩn khoản này của thằng Kiên thằng Nam biết chắc thằng này ’ thầm thương trộm nhớ ’ lâu rồi nên mới năn nỉ như vậy . Nó sẽ đồng ý nhưng vẫn giọng dạy đời– Hèm , cũng được đó nhỉ nhưng sao mày khôn thế chọn ai không chọn lại chọn Cẩm Băng tên đã dễ thương lại xinh có duyên con nhà giàu phải tao tao cũng yêu chứ cần gì đến mày . Nhưng thôi nếu mày hẹn được thì khao tao cái gì ?Nói ! Mà nói thêm nè chơi bùng thì đừng hỏi tại sao mày không cưa được đứa con gái nào nhé ” Chắp tay vái hờ Nam vài cái rất đồng ý , thằng Kiên thật không khỏi ngạc nhiên khi thằng Nam ’ hoàng tử cô độc ’ lại biết hóm với bạn bè một cách vui vẻ. Nó mỉm cười rồi quay tay gọi mấy thằng bạn ra cổng trường nhường lại không gian cho Nam . Thằng Nam vẫn ngồi đó suy nghĩ xa xăm nó không biết rằng mọi hành động của nó nãy giờ không qua khỏi mắt Phương . Đợi bóng Kiên đi khuất Phương khẽ nhẹ nhàng tiến tới chỗ Nam ngồi đưa hai bàn tay búp măng trắng nõn lên che mắt Nam tạo sự bất Bích Phương cũng không biết là khướu giác của Nam không tệ . Nam biết đó là Phương ngay bởi trên người Phương lúc nào cũng tỏa ra một mùi hương rất quen thuộc ,một mùi hương thoang thoảng dễ chịu của sữa tắm …….. WHIRE CARE một loại sữa tắm mà Nam yêu thích bởi sự quyến rũ của nó. – Bắt quả tang Nam không hẹn mà nói hẹn Phương nha , lại còn nói thích Cẩm Băng nhá . Khai mau! ”Nắm tóc Nam ra vẻ giận dữ nhưng sợ làm Nam đau nên Phương nhẹ nhàng cứ như massage vậy.– Ui ui cho Nam xin lỗi mà, hẹn thì Phương đợi chủ nhật đi còn bây giờ Phương nói đi Phương thích gì Nam đền bù cho mà . Thật đấy ” – Thật không ? Chuyện gì cũng được nhá ”– Đã bảo được là được mà ”– Vậy cõng Phương ra căng- tin uống nước đi ”– Sao kì cục vậy , lớn rồi còn đòi cõng là sao ? Tự đi đi chứ ”Biết Nam sẽ không làm như vậy nhưng Phương vẫn thanh minh – Kì cục kệ , sao bảo là chuyện gì cũng được mà ! Lại thất hứa rồi đúng là con trai chẳng có gì là thật cả ” – Ai bảo là thất hứa. Chưa gì đã giận đúng là đồ… con gái ”Chỉ nói vậy Nam nhẹ nhàng đưa lưng ra sốc Phương lên lưng rồi bước từng bước ra cổng trường trong ánh mắt ngưỡng mộ của bao con mắt học chung trường . Chính Nam cũng không hiểu bản thân mình nó có thể từ chối bọn thằng Kiên nhưng với Phương thì lại không . Nói thật lòng dù nó biết Phương thích nó nhưng nó không biết nó có yêu Phương hay không , nó chỉ biết rằng với Phương nó luôn dành cho Phương một tình cảm đặc biệt mà nếu nó yêu Phương thì cũng sao Phương cũng là mẫu người lý tưởng nó cần Xinh đẹp , ngoan không chơi bời , học giỏi và quan trọng là dịu dàng y như mẹ nó. Tất cả những điều đó làm nó thấy vui hơn cõng Phương trên lưng nó cũng thấy nhẹ lòng và trân trọng Phương như một báu vật . Nhẹ nhàng áp má mình vào bờ vai rắn chắc của Nam hành động này không thoát khỏi những ánh mắt của những bạn cùng trường .Điều này làm Phương bối rối nhưng sự bối rối , e thẹn đó lại làm khuôn mặt Phương ửng hồng lên trông Phương càng xinh hơn . Lúc này ai cũng phải suýt xoa thật sự là một đôi trai tài gái sắc rất đẹp đôi trong mắt mọi người. Đưa Phương xuống căng- tin trường Nam kêu hai ly cam vắt và hai phần bánh kem . Nét vui vẻ đáng yêu của Phương làm Nam thấy đỡ buồn hơn rất nhiều . Đã hai mươi phút từ lúc cõng Phương đến giờ mà vẻ thẹn thùng vẫn chưa xóa hết trên khuôn mặt nhận ra khuôn mặt trái xoan ửng hồng của Phương xinh thật! Dù quen nhau cũng được năm trời rồi nhưng hôm nay Nam mới chăm chú nhìn Phương một cách say đắm. Xem thêm Mua Bán Xe Moto Giá Rẻ Dưới 50 Triệu Đồng Cho Người Mới Bắt Đầu – Mặt Phương có kem hả ? Sao nhìn dữ vậy ? ??”– Đâu có đâu , tại Phương xinh quá nên nhìn thôi ” Mặt đỏ rần rần Bích Phương không ngờ một gã mọt sách thư sinh , ngốc nghếch như Nam lại ’ mạnh miệng’’ khen mình xinh .Nhưng trong lòng Phương thì rất vui sướng bởi đây là câu nói Phương đã mong đợi từ Nam rất lâu rồi , dù không biết bao nhiêu người nói với Phương như vậy nhưng lời nói của Nam lại là ý nghĩa nhất. – Đừng trêu Phương mà ! Có phải mới quen đâu . Nam nói vậy làm ….làm ….. Phương ….. ngại quá..”– Có gì đâu mà ngại , tại Phương xinh thỳ Nam nói xinh thôi . Mà Phương đừng tin mấy cái biệt danh mà tụi trên lớp gán cho Nam nhé ……. Nam… tui… cũng là con.. trai mà .. không .. ngố ..đâu…..hừ… tẹo nữa trả bài chúng nó …..à ……ờ … biết tay à…hờ..hờ .. ” Nhận ra trong lời nói của mình có vấn đề Nam ngập ngừng…….. nói vậy chả phải là nó đang thừa nhận gián tiếp với Phương là nó cũng thích Phương sao nếu không sao phải thanh minh làm gì bởi từ trước tới giờ đây không phải thói quen của nó .Cái nhìn của Phương làm Namcảm thấy thật xấu hổ còn cô nàng Phương thì cứ cười khúc khích bởi Phương đã biết rằng Nam đối với mình có một chút tình cảm đặc biệt chứ không hẳn là hờ hững như những ngày trước…. Đã cuối tiết của buổi học cả lớp nhao nhao đi nhận bài kiểm tra và thật không khó khi tên thằng Nam đứng đầu bảng danh sách với số điểm cao nhất làm cả lớp mắt tròn mắt dẹt , phục nó sát nhiêu đứa từng nghĩ nó gà , ngô..vv.. đều chạy đến xuề xòa làm hòa nhờ nó cứu tiết sinh hoạt cuối tuần như thường lệ nhưng dường như Nam chả quan tâm nữa ánh mắt nó chỉ hướng vào cái nháy mắt đáng yêu của Phương mà thôi . Với ánh mắt này nó hiểu nó càng có giá trong mắt cô nàng được coi là đóa hoa xinh đẹp nhất của trường trung học phổ thông này . … và chắc chắn nó sẽ không làm chủ nhân của đôi mắt đáng yêu này buồn vào chủ nhật tới …..…….. *** Chủ nhật định mệnh *** …… Một tuần học tập mệt mỏi cũng trôi qua đã đến chủ nhật để học sinh được xả hơi và giảm street . 6 giờ sáng chả cần mẹ gọi như mọi ngày Nam đã tự dậy tắm rửa , chải chuốt rồi nhanh chóng xuống nhà ăn sáng như mọi ngày .Bưng cho Nam bát phở mà Ngọc cứ đánh mũi hình như có mùi gì là lạ thơm quá , cảm giác ngờ ngợ ấy cứ càng rõ hơn cho đến khi đến gần Nam , Ngọc mới phát hiện ra Nam có xịt chai nước hoa ROMANO mà nàng mua cho nó cả tháng trước nhưng mà nói mãi nó không chịu dùng . ” Vậy mà hôm nay ….. lạ thật ???” Ngẫm nghĩ một lúc Ngọc nghĩ ” Chẳng lẽ nó có bạn gái chăng ’Nghĩ vậy Ngọc bụm miệng cười trêu Nam – Con trai mẹ hôm nay bảnh thế ? Có bạn gái hẹn hò rồi hả con hi hi ”– Ghét mẹ nha , con có bạn gái hồi nào chỉ sang nhà Phương chơi thôi mẹ đừng có nghĩ bậy .Hứ ” Nam chống chế để khỏi phải thanh minh thêm . Nhưng có lẽ nó không có tài nói dối . Nó sao có thể qua mắt được người mẹ luôn hiểu tâm lý và cũng đã trải qua tuổi rung động như nó .Mẹ nó hiểu và ủng hộ chứ không la om xòm như các bà mẹ bây giờ . – Bích Phương à , mẹ nghĩ cô bé đó được đó , mẹ rất thích nếu hai đứa thích nhau thỳ mẹ ủng hộ chứ không ngăn cấm nhưng dù sao con cũng không được lơ đãng chuyện học hành đâu đó nhớ chưa.? Con mà lơ đãng chuyện học là mẹ buồn lắm biết không hả? ” – Đã biết thích hay không thích đâu mà , với lại mẹ đừng lo con sẽ không làm mẹ buồn đâu bố làm mẹ vậy đã là quá đủ rồi ……… Mà thôi trưa nay mẹ ăn cơm đi con ăn với Phương ở ngoài mẹ ạ. bye mẹ con đi đây ” Quăng cái bát vào bổn rửa Nam hấp tấp dắt con Suzuki ra ngoài , bình thường thì nó không được đi xe máy đến trường học nhưng ở nhà hay đi chơi thì nó phi nhiệt tình .Rú ga phi một mạch ra đường một cách nhanh nhất có thể , nó không biết đằng sau mẹ nó đang nhìn nó với một cái lắc đầu thân thương ; nó đã lớn rồi .Đứa con của Ngọc ngây thơ ngày nào đã biết quan tâm người khác , hết nàng rồi đến Bích Phương. Đó là một điều tốt!…… Reng …. Reng ………. RengĐã ba hồi chuông rồi mà vẫn chưa có người mở cửa , không có ai ở nhà chăng ?? Sốt ruột Nam gọi điện cho Phương chuông điện thoại réo tận 2 lần cô nàng mới nghe máy vẫn giọng ngái ngủ lục đục chạy xuống nhà . Phải mất 5 phút Phương mới ra mở cửa cho Nam vào nhà sau nhiều lớp khóa cửa . – Gớm , con gái con đứa gì mà 7h rồi vẫn còn chưa dậy làm tui đứng mỏi cả chân . Thế hai bác đâu rồi để tui chào hai bác một tiếng ?”Vẫn còn giọng ngái ngủ Phương thanh minh – Có phải tại Phương đâu , hôm qua định đợi Nam đến sáng ai dè ngủ quên mất . Còn bố mẹ Phương í hả ? Về quê rồi hôm nay có đám cưới bà con xa dưới quê tối nay mới lên ” – Ukm , vậy thôi đánh răng rửa mặt đi rồi đi chơi ,mà sao ngốc thế sao phải chờ Nam làm gì đã bảo đến là sẽ đến mà . lần sau đừng vậy nữa biết không?”– Ừm , biết rùi mà tại chơi với Nam lâu rồi mà có bao giờ chở tui đi chơi đâu nên mới…mong vậy mà . Thôi Nam ngồi đây chút đợi Phương nhá ” Nửa tiếng sau Phương bước ra trước sự ngỡ ngàng của Nam . Diện một bộ váy đầm màu hồng nhạt và xoa một chút son môi dưỡng ẩm trên đôi môi đỏ mọng tự nhiên . Trông Phương đã xinh lại càng xinh hơn trong chiếc váy đầm có thể tôn hết vẻ đẹp của một cô gái 17 .Nếu bình thường lúc nào Phương cũng mặc thế này thì không biết bao nhiêu thằng đàn ông sẵn sang lao vào cột điện tự tử để một lần chiêm ngưỡng tham quan vẻ đẹp cơ thể của cô nàng . Phương đẹp thật !!!! Chiếc đầm không quá ngắn cũn cỡn như bọn cave rẻ tiền ngoài đường nhưng đủ để khoe đôi chân dài miên man trắng muốt của Phương .Còn phần trên không biết nhà thiết kế khéo léo nào tạo ra nó mà khi Phương mặc vào thì dù là một con người thích hở hang nhưng các mô ngực trắng ngần cứ như muốn vỡ tung qua lớp vải .Bộ đầm bó chặt làm các đường cong của Phương được tôn vinh hơn, quyến rũ hơn . Còn thằng Nam chả biết trời trăng lúc đó thế nào hay ma xui quỷ khiến mà thằng Nam đứng yên không cưỡng lại được nó cứ nhìn hau háu vào bộ ngực Phương làm Phương vô cùng xấu hổ và đỏ mặt – Đồ dê , hôm nay là ngày đặc biệt người ta mới diện bộ này tưởng Nam không như bọn con trai cùng lớp tui mới thử ai ngờ ……..?? Thôi không Nam nhìn bậy nữa Phương lên thay đồ đây ..” – Thôi , thôi khỏi thay đi nhanh lên PHương còn ăn sáng nữa không ăn sáng sao tẹo nữa trượt ống được . Lên xe đi ”Miễn cưỡng lên xe , Phương vẫn e dè bởi cái nhìn đắm đuối nãy giờ của Nam . Vì là tuýp người không theo mốt hở nên ngồi trên xe rồi mà Phương vẫn phụng phịu với Nam– Nam cũng chẳng khác gì bọn con trai kia , chỉ lợi dụng con gái mặc đồ hở để bổ mắt à mẹ tui nói đúng thật bọn các ông chỉ được háo sắc là nhanh thôi . Mà nói cho Nam biết bộ này Phương cất kĩ lắm đó bà cô Phương bên Ý gửi cho nửa năm rùi Phương mới dám lôi ra mặc đó , Nam mà nghĩ bậy là chết với tui à ? Nhớ chưa ?” Vừa nói Phương vừa véo cho Nam một cái vào sườn thật đau khiến Nam phải kêu lên – Oái , đau mà muốn ngã xe hả ? Thì có nghĩ gì đâu còn thấy Phương đẹp thỳ nhìn thôi mà tui là con trai thì đương nhiên là phải háo sắc rồi He he ” Đang xấu hổ mà Nam lại đùa giai, nhăn nhở nghĩ vậy Phương lại đánh vào vai Nam mạnh hơn .– Nam mà đùa kiểu đó nữa thì khỏi bạn bè lun nha . Trước giờ Nam có thế đâu à . Toàn nói bậy không ” Nam cũng linh cảm thấy lời nói và hành động của mình nãy giờ cũng hơi quá trớn nên nó quay lại xin lỗi Phương – Thôi được rồi , Nam không nói bậy nữa và không nghĩ gì Phương đâu . Thật đấy ! còn Phương đẹp thật mà Phương đẹp thì có quyền khoe thui …. Nhưng …. Nhưng mà kể ra khoe với Nam đầu tiên thì………. Nam thích nhất . ha .. ha ….ha ” Đập Nam một cái nhưng là đập yêu Phương ghé vào tai Nam thủ thỉ – Chỉ được cái bậy không à ? Nhưng.. … Phương đẹp thật không ?”– Thật mà . Rất xinh đẹp là đằng khác!”– Đồ quỷ ,chỉ được cái mồm mép à !” Hạnh phúc hơn bao giờ hết khi đây là lần thứ hai – người bạn trai mà Phương thích lại khen Phương xinh đẹp. Cô nàng cứ như người trong cơn mộng du trên xe cho đến đường Lạc Long Quân nơi tọa đàm của Công viên nước Hồ Tây Hồ Tây water park . ……….. Mua cho Phương cái bánh mỳ trứng ốp la ăn tạm , Nam chạy đi mua vé . Đến chỗ bán vé nó rút ví mua hai vé trọn gói hơn 500k cho cả ngày rồi cả hai vào cổng. Lúc đầu còn đi dạo thăm quan cảnh đẹp nhưng sau cùng cả hai cũng hòa mình vào tất cả các trò chơi của Công viên nước . Và Nam cũng tự hào rằng mình là người có bạn gái có được thân hình bốc nhất ở bể bơi trong mắt những đứa cùng tuổi teen đó là khi Phương mặc bộ đồ tắm mát mẻ , cực sexy và sành điệu khiến bao con mắt của đám con trai được mãn nhãn , thích thú . Còn Nam nó biết rằng đây là lần đầu tiên nó thấy Phương mặc hở nhưng mà lại đẹp một cách diệu kì ………….. Cả hai tham gia tất cả những trò chơi của công viên nước và khi đã thấm mệt cả hai mới cùng phì cười rồi nhau đi ăn bánh pizza Ý trong tiếng cười vui vẻ chuẩn bị cho chuyến du ngoạn công viên mặt trời vào buổi chiều .Buổi chiều ở Hà Nội là lúc thích hợp nhất với các trò chơi cảm giác mạnh nhưng Phương là một cô gái nhút nhát và rất sợ độ cao .Đây chính là cơ hội để Nam chứng tỏ chất ga- lăng của một thằng đàn ông điều mà nó chưa làm cho ai cả . – Lên đi có Nam làm vệ sĩ cho sợ gì”– Thật không? Hay leo lên đó rùi tui chết mặc tui . Nam biết là tui sợ độ cao mà ”– Đừng sợ , không sao mà , thắt dây an toàn lại đi ” Lại một lần miễn cưỡng nữa Phương đi lên tàu lượn . Thắt dây an toàn Phương cảm thấy bánh xe tàu lượn càng ngày càng nhanh , nhanh hơn và cao hơn nữa .Phương la hét thất thanh sợ hãi nhưng tiếng la hét dần dần nhỏ đi , nhỏ đi và im Nam choàng tay ôm lấy bờ vai trần gợi cảm của Phương ép vào vai mình . Phương cảm thấy vô cùng ấm áp cô nàng đã không thấy sợ nữa mà giờ đây cô nàng hạnh phúc khôn xiết …..Phương tự nghĩ nếu sự sợ hãi như thế này thì xin trời hãy cho cô nàng được sống trong sự sợ hãi này mãi mãi… Cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn !!! Và trời cũng đã xế chiều , ánh nắng mặt trời càng lúc càng nhạt dần hiện một màu nắng hoàng hôn lãng mạng . Cảnh chiều buồn cũng là lúc lòng Phương trĩu xuống bởi một ngày đẹp và hạnh phúc đến với Phương rất nhanh và đi cũng rất nhanh !!! Cô nàng buồn rười rượi ……. Nhìn Phương buồn vậy chẳng cần hỏi Nam cũng biết Phương buồn vì điều gì ? Nhưng Phương không biết chính Nam cũng buồn như vậy vì sau buổi đi chơi hôm nay nó nhận ra nó thích Phương thật sự với tư cách là tình yêu nam nữ chứ không phải là tình cảm bạn bè hay phút rung động đầu đời của một thằng con trai . Nó dám khẳng định rằng nó sẽ sẵn sang nói với Phương là nó yêu Phương nếu có cơ hội……….. Xe đã đỗ trước cửa nhà Phương , bố mẹ Phương vẫn chưa về . Bầu trời vẫn một màu đen ảm đạm . Không biết là sợ hãi hay là vẫn còn lưu luyến mà Phương vẫn cứ bịn rịn mãi không cho Nam về – Nam ở lại một chút nữa được không , bố mẹ Phương chưa về …. Phương … hơi …. sợ. Nam có thể đợi bố mẹ Phương về rồi hãy về được không”Phương lí nhí như sợ Nam không chấp nhận. Xem thêm – Lên cấp ba rồi mà vẫn còn sợ à , thôi đợi Nam chút Nam gọi điện cho mẹ nam đã không mẹ lại chờ cơm ” Rút điện thoại gọi về nhà thật không khó để Nam có thể ở lại với Phương . Dắt xe vào trong sân Nam cứ mỉm cười khi thấy Phương lại líu lo , vui vẻ . Thấy Phương như vậy Nam cũng ấm lòng bởi điều nó muốn khác ông pa nó nhất là phải làm sao cho người con gái nó yêu thích được hạnh phúc. – Nam lên phòng Phương trước đi , Phương đi lấy ít bò khô để đọc truyện vậy . Ở trên có mấy quyển mới đó ” Phương chạy vù đi để lại Nam lững thững lên phòng . Lướt qua chồng sách của Phương đa số là những truyện và tiểu thuyết Nam đã đọc rồi từ những lần qua nhà Phương. Nhưng bỗng nhiên thị giác Nam dừng lại ở một chồng sách mới , chồng sách Nam chưa đọc . Có một tấm ảnh Post navigation Trong bữa tối, con bé út sáu tuổi nhà tôi cứ ngồi bằm bằm cái thìa vào bát cơm đến vữa nát, thỉnh thoảng mới đưa lên miệng nhai uể oải. Tôi gắp thức ăn cho nó, nó ngúng nguẩy bỏ trả lại. Bực quá tôi quát, rồi lại giật mình lo lắng sờ trán con, vẫn mát nguyên, chứng tỏ vẫn khoẻ mạnh bình thường. Sao nó lại ăn uống uể oải thế nhỉ?. Tôi gặng hỏi, nó bảo con không thích ăn cơm, con thích ăn bánh cơm cơ”. “Sao lại bánh cơm? Chắc là bánh tẻ phải không, bánh đó chỉ để ăn quà thôi, chứ đến bữa vẫn phải ăn cơm”, “Không, bánh cơm ngon lắm, cắt bằng chỉ, từng miếng thế này này, chấm với muối vừng”, “À, đó là cơm nắm, con ăn ở đâu mà biết là ngon”, “Con ăn ở nhà cô ăn mày, cô ấy cho con ăn lúc chiều”. Tôi buông đũa, thở hắt, vỡ nhẽ, trong lòng thấy tức dồn. “ Cô ăn mày ở đâu?”, “ Ở cửa hàng nhà bác Trâm”. Tôi đi làm cả ngày, tối đến bận túi bụi công việc nội trợ, xong việc cũng đã tám, chín giờ tối, nên chẳng để ý gì đến chuyện trong nhà ngoài phố. Chiều hôm sau, tôi cố gắng về sớm và rắp tâm để ý đến người “ăn mày” mà con tôi đã nói, cũng là để yên lòng về miếng cơm con tôi đã ăn có đảm bảo vệ sinh không. Tôi sang cửa hàng đồ gỗ nhà chị Trâm, đó là gian hàng chỉ để cho thuê mà không có người ở. Không thấy cô ăn mày nào cả, nhưng trong một góc khuất của cửa hàng, tôi thấy có một vài bọc nilông xếp gọn như đồ đạc của ai gửi. Tôi hỏi, chị Trâm bảo Đó là đồ của mẹ con nhà chị làm thuê, chị Trâm chép miệng “Hôm đó buổi sáng tôi đến sớm vì có khách lấy hàng, thì thấy ở hè có một người đàn bà đang ngồi với vẻ mặt bồn chồn nhìn đống chăn vẫn chưa kịp dọn, chị ta thấy tôi vội vã đứng lên, khúm núm xin lỗi. Tôi đang vội nên không có thì giờ căn vặn chỉ khoát tay “Mau dọn nhanh để tôi còn mở cửa hàng”. Chị ta cuống cuồng lay lay đống chăn, một đứa bé còn đang ngái ngủ phụng phịu ngồi dậy. Chưa đến giờ nhân viên đến làm việc, nên thấy tôi vất vả, chị phụ nữ đã ra tay giúp đỡ. Xong xuôi, tôi quay ra vẫn thấy mẹ con người phụ nữ ôm đống quần áo tần ngần nhìn ra đường. Tôi hỏi “Thế mẹ con định đi đâu”, “Dạ chúng cháu chẳng biết đi đâu, quê cháu vừa bị bão lụt trôi hết nhà cửa, bố mẹ anh em cũng bị lũ cuốn, chẳng biết ai còn ai mất, may hôm đó hai mẹ con cháu đi chơi bên làng khác nên mới sống sót.”. Dào nghe cái luận điệu ấy phát nhàm rồi, bây giờ, cái gì mà người ta chẳng đổ cho bão lụt. Nhưng thôi, nếu chưa có chỗ ở thì tôi cho ngủ tạm ở hè này, cái hè cửa hàng có mái hiên che khá rộng, sáng sáng giúp tôi dọn hàng ra, chiều dọn vào, tôi trả tiền công cho, thế là chị ta mừng quýnh”. Người đàn bà cùng đứa con gái sau khi cửa hàng đóng cửa là lại lúm xúm thổi lửa nấu cơm, ăn đâu, còn đâu nắm lại dành cho cả ngày hôm sau. Ra thế nên mới có cơm nắm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, vậy là không phải đồ cơm thừa canh cặn nhặt nhạnh tứ xứ. Mà con tôi thích cũng phải, nó chưa bao giờ được ăn cái món quen thuộc của những người nghèo. Mải chuyện, tôi chợt thấy một phụ nữ với đứa con gái khoảng 5, 6 tuổi bước vào đến sân. Người đàn bà chỉ khoảng trên dưới 30, nhưng trông bầm dập, nhàu nhĩ. “Đúng là mẹ cú đẻ con tiên”. Tôi bỗng sực nhớ câu nói lúc nãy của một người hàng xóm đứng hóng chuyện. Nhìn kỹ đứa bé, tôi thấy quả nó xinh thật. Chị phụ nữ dắt con vào đến sân thì đẩy nó ra, con bé ý tứ lui về một góc hè, nhẫn nại ngồi đợi mẹ dọn dẹp hàng cho chủ. Con bé trông thật đáng yêu khiến tôi muốn bắt chuyện. “Cháu mấy tuổi rồi”, “Dạ năm tuổi ạ”, “Cháu đã đi học chưa?”, nó im lặng một lúc rồi lúc lắc cái đầu, đôi mắt trong veo nhưng buồn xa xăm. Tôi không dám hỏi thêm. “Nhà cô ở gần đây, lúc nào cháu sang chơi với con gái cô nhé”. Con bé bỗng ngước đôi mắt nhìn tôi rất lạ. Rồi tôi cũng lãng quên chuyện mẹ con nhà chị làm thuê. Nhưng con gái tôi thì đã trở thành bạn thân của cô bé ấy từ lúc nào, mỗi khi tôi về nhà, bao giờ cũng nhận ra hình như có ai đó vừa đi khỏi. Tôi hỏi con gái “Con đưa bạn về nhà chơi à, ai thế”, “Bạn Thương, con cô ăn mày”, “Thế sao không bảo bạn ở lại chơi nữa”, “Bạn ấy sợ mẹ mắng”, “Mẹ không mắng đâu, à với lại mẹ bạn ấy không phải người ăn mày”. “Mẹ ơi bạn ấy bảo bạn ấy không có bố, chỉ có mẹ thôi, sao lại không có bố hả mẹ”, “Ừ thì cũng có bố nhưng có lẽ bố bạn ấy ở xa mà bạn ấy không biết”. “Đêm bạn ấy phải ngủ dưới đất, lạnh lắm mẹ ạ. Con cho bạn ấy ngủ nhà mình được không mẹ”, “Cũng được, nhưng liệu bạn ấy có đồng ý không, vì dù sao ngủ với mẹ cũng thích hơn”, “Thì cho cả mẹ bạn ấy ngủ nữa”. Tôi đành ậm ừ, không biết trả lời ra sao. Người đàn bà ấy vẫn sáng sáng dọn dẹp cho chị chủ đồ gỗ, rồi dắt theo con đi làm thuê cho những nhà cần giúp việc theo kiểu gặp gì làm nấy. Tối lại dắt con về vỉa hè để qua đêm. Dần dà cũng thành người quen của phố, gặp nhà ai có đám, chị ta đến giúp, công xá không quản, ai đưa bao nhiêu cũng được, có nhà chỉ gói cho vài đồ thừa của bữa tiệc vừa tan, chị ta cũng cám ơn. Hình như miếng ăn cái mặc cũng đã tạm ổn, nên nom chị ta cũng sáng ra đôi chút. Các nét đẹp tiềm ẩn được đánh thức, khiến không ít cặp mắt đàn ông đánh chéo mỗi khi đi qua. Đứa con gái không phải hàng ngày lẽo đẽo theo mẹ đi làm nữa mà nó đã tự nhiên chơi với bọn trẻ trong phố. Tôi thuê gia sư về dạy con để cháu chuẩn bị vào lớp Một, bé Thương cũng được học ké. Tối tối mẹ nó vẫn đón về ngủ nơi góc nhà trong cửa hàng đồ gỗ. Hai mẹ con đã được chủ cửa hàng cho ngủ trong nhà. Một hôm tôi hỏi “Sao cô không kiếm lấy một người chồng để có nơi nương tựa, cô còn trẻ mà. Nếu cô muốn tôi sẽ giúp cho”. Tôi nói vậy cũng không phải vô tình, vì ông chú họ tôi đang nhờ tôi làm mối cho một người đàn bà để chăm lo cho tuổi già. Ông đã trên 60 tuổi, vợ bị ung thư chết đã mãn tang, con cái ở riêng cả. Một mình ông ở trong căn nhà rộng rinh 3 tầng. Tôi vô tình kể chuyện mẹ con chị làm thuê ở phố, ông ưng lắm, bởi nghe tôi bảo rất siêng năng, chịu khó lại rất biết điều, cả phố ai cũng quý. Thế là ông chú cứ nài nỉ tôi làm mối. Tiền của thì ông ta không thiếu, chỉ mong người đàn bà ấy đem lại cho ông hạnh phúc. Sau khi nghe tôi ướm vậy, chị phụ nữ không tỏ ra vồ vập, mà lại buồn bã thở dài “Dạ, cháu mạt phúc chẳng dám làm phiền ai đâu, cháu sống thế này để nuôi con là tốt lắm rồi ạ”. Tôi cũng chỉ hơn chị ta có vài tuổi nhưng chị cứ xưng cháu với tôi, nhiều khi cũng phát ngượng, nhưng sau rồi cũng thành quen. Tôi nghĩ chắc chị ta tự ti nên cứ kiên trì thuyết phục. Chứ như hoàn cảnh chị kiếm đâu được một ông chồng còn khoẻ mạnh lại có một gia tài đáng giá như vâỵ, khối gái tân còn mê nữa là… nhưng chị ta vẫn chối, chính thế tôi càng tin tưởng ở phẩm chất của người đàn bà này nên kiên trì để gắn kết cho ông chú họ tôi, khỏi rơi vào tay một kẻ đào mỏ nào đó. Thuyết phục bằng viễn cảnh sung sướng không ăn thua, tôi chuyển sang vì đứa con để đánh vào điểm yếu của chị ta. Nào là, nó sẽ có cha có mẹ, có nhà cửa đàng hoàng, còn học hành tương lai nữa chứ. Mỗi lần nghe thế, chị lại ngồi ngẩn ra, im lặng. Thế là tôi thông báo cho ông chú họ. Được cái ông chú tôi cũng là tay tinh tế trong tình trường. Nên một thời gian ngắn, đã thấy chị ta đi lại nhà ông chú, bảo là để dọn dẹp, rồi mẹ con đã nhiều lần ở lại ăn cơm với ông chú. Cuối năm ấy cũng vào mùa cưới như bao đôi trẻ, người đàn bà vô gia cư ở phố tôi lên xe hoa về nhà chú tôi làm vợ. Tôi mừng cho cả hai người. Dẫu sao cả hai đều được toại nguyện. Chỉ con bé Thương là buồn, vì chắc nó phải xa bạn thân. Nhưng rồi một hôm, ông chú tìm gặp tôi phàn nàn “Cô ta còn trẻ mà chẳng mặn mà với chuyện giường chiếu, lại cứ nhất mực đòi dùng bao cao su”. Tôi an ủi ông chú “Chắc cô ấy đã một lần dại dột phải nuôi con một mình nên bây giờ sợ, vả lại chú cần con cái làm gì, trai gái đầy đủ cả rồi. “Ờ thì là tôi nghĩ cho cô ấy thôi, có một đứa con chung vẫn tốt hơn”. Tôi đem điều này ra khuyên giải chị ta “nên có một đứa con chung cho nó gắn bó, nhà cửa, tiền nong thì ổn cả rồi, mà ông chú tôi còn khoẻ lắm”. Chị ta nghe vậy không nói gì chỉ im lặng, tôi nghĩ chị ta chắc ưng rồi, nên không bàn gì thêm. Bẵng đi một thời gian tôi bận không có thời gian đến thăm ông chú, tôi nghĩ chắc mọi chuyện đã tốt đẹp. Chủ nhật, tôi đưa con bé nhà tôi đến thăm bạn. Vừa vào nhà tôi đã thấy một không khí khác hẳn. Mở cửa cho tôi là một bà già giúp việc chứ không phải chị ta. Bà không trả lời câu hỏi của tôi về vợ ông chú. Chú tôi đang tỉa cây trong vườn nhưng không chào hỏi tôi đon đả như mọi lần mà chỉ gật đầu, rồi lặng lẽ đi vào nhà. Tôi giật mình, biết có chuyện, nên bước hấp tấp. Mãi một lúc lâu chú tôi mới thủng thẳng “Cô ấy bỏ đi rồi…thật không ngờ. Mẹ kiếp, đúng là phường đứng đường.”. “Chú đừng nói vậy, chú chưa biết rõ thực hư thế nào thì đừng đổ oan cho người ta”, “Chứ không à, chỉ có loại gái ấy mới dám bỏ con bỏ chồng mà đi theo giai”, “Thế con bé đâu ạ”, “Tôi cho thằng cả nuôi rồi, lớn tý nữa là có thể trông em đỡ đần cho vợ chồng nó, đỡ phải mướn ôsin”, “Không được, nó không phải người ở”, “Thế cháu bảo chú phải làm gì, nuôi báo cô cho con mẹ nó à. Vả lại từ hôm mẹ nó đi, nó khóc cả ngày, không chịu ăn, ai mà dỗ được. Nuôi cho là tốt lắm rồi, mất tiền mua mâm mà có được đâm thủng đâu”.Tôi giận tím mặt, không ngờ chú tôi lại thô bỉ đến thế. “Chú mua mẹ nó chứ không mua nó, mà thực ra…Thôi chú phải trả lại con bé cho cháu”, tôi vùng vằng bỏ về. Trên đường nung nấu ý nghĩ phải cứu con bé. Tôi giả vờ đến nhà chú em họ bảo đưa con bé đến nhà tôi chơi rồi giữ rịt luôn không trả về cho ông chú nữa, vả lại khi chú tôi đến, con bé cứ túm chặt lấy tôi không chịu rời, đôi mắt nó vừa sợ hãi vừa căm hờn. Tôi được bé Thương kể. Đêm nào nó cũng nghe tiếng chửi bới đánh đập của ông bố dượng, và thường là bắt gặp mẹ nó ngủ co quắp trên xa lông phòng khách mỗi buổi sáng. Tôi nghĩ chắc người đàn bà đó bỏ đi vì lý do đó, nhưng vẫn không hiểu nổi sao chị ta lại có thể bỏ mặc con lại một mình. Trong lòng tôi cũng dấy lên nỗi uất ức vì thất vọng. Tôi chặc lưỡi, trời cho tôi con bé vừa xinh lại ngoan, tôi sẽ nuôi nó như con gái, nếu một ngày kia mẹ nó quay lại tìm thì tôi sẽ trả cũng như làm một việc phúc đức thôi. Bé Thương đã bước vào lớp Một, tôi lên phường làm thủ tục nhận con nuôi và giấy khai sinh cho cháu lấy họ của chồng tôi. Một hôm, tôi nhận được bức thư không có tên người gửi, dấu bưu điện ở một tỉnh xa lắc. Tôi bóc thư và biết được đó là thư của mẹ cái Thương. Trong thư chị ta nói rõ đang ở đâu, nhưng không nói nguyên nhân ra đi và đang làm gì, nhưng có một yêu cầu mà chị ta nhắc đi nhắc lại là giữ kín điều bí mật này với tất cả mọi người kể cả con gái chị ta. Cuối thư chị ta có một yêu cầu khẩn thiết là mong gặp tôi, chị ta sẽ nói rõ tất cả mọi chuyện. Tôi cũng tò mò muốn biết sự thật nên hăm hở lên đường tìm đến cái địa chỉ mà người đàn bà đã dặn trong thư. Đó là một ngôi chùa, nhưng lại rất đông trẻ con, chúng đang chơi đùa trong sân rất tự nhiên nhưng vẻ mặt đứa nào cũng buồn buồn. Té ra khi hỏi tôi mới được biết, đây chỉ là những đứa trẻ nhiễm HIV bị bỏ rơi, hoặc mồ côi cả cha lẫn mẹ. Chẳng lẽ chị ta lại ở đây để chăm sóc những đứa trẻ bất hạnh này mà bỏ lại đứa con đáng thương của mình?. Gặp lại người đàn bà đó, lòng tôi vẫn trào lên nỗi tức giận. Nhưng chị ta thì không giấu nổi vẻ vui sướng. Chị nói chị đã được biết tôi đang nuôi con gái chị nên rất cảm động, chính vì thế, nên gặp được tôi chị có cảm giác như được gặp lại con gái mình. Và rồi qua một đêm tâm sự với người đàn bà đó, tôi đã được biết rõ chị là ai. Tâm- tên người đàn bà đó, thuở thiếu thời là một cô gái chân quê nhan sắc. Cô đã bị một chàng sinh viên thực tập tại làng quê cô cướp đi cái trinh tiết bằng một tình yêu đầu đời đầy đam mê say đắm. Cô đã ngây thơ đi tìm chàng sinh viên nơi chốn phồn hoa đô hội và hành trang chỉ vịn vào có mỗi lời hứa quá ngọt ngào. Thế rồi cái gì đến phải đến với một cô gái quê non nớt nơi giăng đầy cạm bẫy. Cô biết mình có thai với chàng sinh viên đó nhưng không muốn bỏ đi mà quyết tâm giữ lại. Cuộc đời cô sang trang từ đó. Bơ vơ nơi chốn thị thành, cô đã phải làm tất cả mọi việc để sinh nhai và lo cho đứa con sắp ra đời. Khi sinh con được thời gian, cô phải gửi con và bước vào đời làm gái. Lần đó cô làm gái bao cho một người Nhật. Cô được nuôi con trong nhà của hắn, được ăn ngon mặc đẹp, tiện nghi đầy đủ, chỉ phải phục vụ ông ta mỗi đêm và lo những bữa ăn tối theo yêu cầu thực đơn của ông. Tâm cảm thấy như vậy cũng ổn, cho đến khi một buổi ông ta tuyên bố chấm dứt hợp đồng để về nước trước dự định. Tâm không bị bất ngờ cho lắm vì điều này cô đã xác định từ trước, nhưng điều bất ngờ nhất, một bất ngờ choáng váng là một người bạn Việt của ông ta đã báo cho cô biết hắn vừa đi khám bệnh và nhận được xét nghiệm HIV dương tính. Tâm bỏ chốn phồn hoa đô hội dắt díu con đi khắp các tỉnh lẻ để làm thuê và dạt đến cái phố nhỏ của tôi. Cô ấy kể rằng không muốn lấy chồng vì không muốn đổ bệnh cho ai, nhưng vì hám một tương lai ổn định cho con gái nên đã đồng ý về ở với ông chú tôi. Đêm tân hôn hôm đó thật bão táp vì cô đã kiên quyết bắt ông phải dùng bao cao su, ông không chịu và đã đánh cô ngay đêm đầu tiên, rồi nhiều đêm sau nữa, cũng chỉ vì điều đó. Nhưng thực ra cô bỏ đi cũng hoàn toàn không phải vì điều đó, có điều cô đã nhầm khi hy vọng ông sẽ thương con cô, thật không ngờ. Tâm ngậm ngùi nói trong nước mắt “Bây giờ, chị là ân nhân của em, rồi ở thế giới bên kia em sẽ phù hộ cho chị. Em sẽ được chôn cất ở đây, sẽ được chăm sóc và hương khói. Em chỉ mong một điều con em sẽ quên em và nó sẽ không bao giờ được biết về quá khứ của mẹ nó, nó sẽ không bao giờ được biết nó là con của một cô gái mãi dâm và bị nhiễm HIV. Chị sẽ gột sạch gốc tích của con em. Chị nhé!”. Con bé Thương bây giờ đã 18 tuổi, nó hầu như đã quên hẳn người mẹ đẻ của nó mà nó vẫn âm ỉ oán giận. Nó yêu thương tôi như mẹ đẻ cũng như tôi đã yêu thương nó thật lòng. Sắp tới nó đang chuẩn bị đi dự thi hoa hậu của tỉnh và theo như nhiều người tiên đoán, con bé còn đi xa nữa, vì một vẻ đẹp hút hồn đến ma mị. Tôi canh chừng con bé Thương như báu vật, bởi tôi sợ một phiên bản có thể xảy ra. Nhưng trước khi con nuôi tôi bước vào cuộc thi hoa hậu tôi đã phải nhiều đêm không ngủ, không phải vì lo cho con không được giải mà vì, tôi nghĩ đến một ngôi mộ nằm khô lạnh trên một quả đồi nơi miền xa thẳm ấy. Sáng nay, mẹ con tôi đã lên đường. Thương không hiểu được vì sao tôi lại rủ nó đi thăm một người bạn của tôi ở một tỉnh xa tít như thế. Nhưng nó không căn vặn vì nó vẫn thường nghe lời. Qua cửa sổ con tàu, phóng tầm mắt về phía những dãy núi xa mờ, tôi thì thầm. Tâm ơi, tha lỗi cho tôi, tôi phải đưa con gái chị đi gặp mẹ đẻ của nó để nó phải biết được nó có một người mẹ đẹp đến nhường nào. Tác giả truyệnMạc Phi Phát thanh viênKim Cúc TỪ KHÓAđọc truyện đêm khuyađọc truyện đêm khuya vovMạc Phi Nghe đọc truyện đêm khuya – Bác ta khoe với tôi rằng bác có ba tên A sử là một tên sính-gâu là một tên du kích là một tên nữa, cái tên du kích thì chỉ sau khi vợ bác bị lính tây bức hại bác mới có vì mẹ bác vẫn còn khỏe mạnh và đỡ bác được ít chút việc nhà việc bản nên mẹ già bác cũng có tên mẹ du kích từ đầu chiến dịch giải phóng tây bắc năm 1952 chúng tôi ngày đêm tiến theo hướng….. Tác giả Mạc Phi – Thực hiện NSUT. Kim Cúc Thu Gọn Nội Dung Truyện ngắn Chuyện má chuyện con, tình yêu mẹ dành cho con là vô bờ bến, luôn bên cạnh che chở, nuôi nấng con trưởng thành nên người, là nguồn động lực và tinh thần khi ở bên. Trở thành mẹ một đứa trẻ tôi luôn thấy rằng có những điều kì diệu riêng kết nối tôi gần với thế giới tuổi thơ tưởng chừng như đã mất của mình. Như buổi chiều lúc xe chạy về tới sân chung cư tôi thấy con ướt đẫm mồ hôi dưới sân. Đứa trẻ nhìn thấy mẹ mà mắt bừng sáng, nhảy cẩn lên và hét to câu ” mẹ về rồi”. Giọng âm vang mừng vui của trẻ nhỏ cộng với điệu nhảy nhót hăng hái khiến cả thế giới xung quanh dường như dừng hết các hoạt động. Tất cả mọi ánh mắt quay lại với đứa trẻ con và nụ cười vỡ ra giòn rụm trong niềm hạnh phúc bởi ở nơi mình về có đứa trẻ luôn mong đợi mình……… ☼—————————————­—————————————-­—-☼ Đài Tiếng nói Nhân dân TP. Hồ Chí Minh The Voice of Ho Chi Minh city People phát trên ba làn sóng AM 610 Khz – FM Mhz – FM Thưởng thức những câu truyện hay từ chương trình đọc truyện đêm khuya hay nhất hiện nay được thực hiện bỡi những giọng đọc truyền cảm của các thanh viên đài phát thanh Tiếng Nói Nhân Dân VOH.

truyện đêm khuya con yêu mẹ