Giới thiệu truyện: Truyện Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng có rất nhiều tình tiết bất ngờ, mọi chuyện tưởng chừng đã được sắp đặt thành công. Nhưng thật tế thì nó đã đi ngược lại… Vì cố gắng kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ và tìm người em gái thất lạc mà anh phải chen chân vào giới showbiz.
Hạ Tang cùng anh đi vào nhà vệ sinh, Chu Cầm muốn đóng cửa lại, nhưng cô nắm lấy tay anh không chịu buông ra. Cuối cùng anh cũng mở miệng: "Buông tay." "Không muốn." Hạ Tang lắc lắc đầu: "Trừ khi anh không giận em nữa." "Anh phải đi tắm."
12/2001. ** Phản ứng theo Đời là C'est la vie họa. Nếu biết rằng em đã lấy chồng. Anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm. Nhưng cũng làm anh đỡ lạnh lòng. ** Phản ứng của kẻ tuyệt vọng. Nếu biết rằng em đã lấy chồng. Anh về tự tử thế là xong.
Nếu anh chưa lấy vợ, em cũng chưa lấy chồng chính là như vậy: Anh vì chữa bệnh cho mẹ và tìm người em gái bị thất lạc từ năm tám tuổi mà từ bỏ tên tuổi thật, trở thành một người lạnh lùng, tham gia giới giải trí với bao bon chen áp lực. Cô xinh đẹp, vui tươi, con của một diễn viên nổi tiếng, trở thành người hóa trang cho anh.
Ba năm kết hôn, mỗi lần nghỉ lễ về quê, vợ Tuấn đều về nhà bố mẹ ruột chỉ vì nhà chồng không có phòng riêng. Thậm chí ngày tết, Tuấn muốn vợ về nhà mình đón giao thừa cũng là điều xa xỉ. Gần đây, vợ anh xin ba mẹ cho tiền vốn để lập công ty, chỉ đơn giản vì bạn bè của vợ ai cũng có công ty riêng, còn chồng mãi đi làm kỹ sư công trường.
LZQgqw. Kỷ Huyên kinh ngạc thấy Tư Ngôn nói với mình lời xin lỗi, sau khi kịp phản ứng lập tức xua xua bàn tay “Tôi không trách cô, chúng ta quen nhau như vậy, chẳng lẽ tôi không hiểu cô sao?”. Tư Ngôn nhìn Kỷ Huyên khuôn mặt chân thành hiếm thấy, bất giác xì xì mũi, khàn khàn giọng hỏi “Khả năng của tôi thực sự rất kém phải không? Anh làm tốti như vậy, tôi chỉ luôn theo sát phía sau, mọi người đều không thích tôi”., “Tại sao lại nghĩ vậy?”. Kỷ Huyên cười,. “Ai không thích cô nào? Chẳng phải chỉ cần tôi thích cô là được rồi sao, nhiều người thích quá cũng không tốt, tôi sẽ cảm thấy rất áp lực.”. Anh ta cười hi hi, cố ý trêu đùa. Tư Ngôn lườm anh ta một cái, tảng đá nặng đè nén trong lòng dường như cũng nhờ nụ cười của anh mà nhẹ bớt một chút “Biết anh trêu trọc chọc tôi, tôi không thèm nói chuyện với anh nữa”. Kỷ Huyên nhìn đôi mắt sưng lên như hạch đào của Tư Ngôn, lại thêm cái mũi đỏ đỏ, sắc môi nhợt nhạt, trong lòng vô thức trở nên mềm yếu, từ sâu thẳm cõi lòng dậạy lên từng đợt sóng âm ỉ, khiến cho anh như đắm sâu trong biển nước vô biên không có cách nào thoát khỏi, anh đã sớm biết Tư Ngôn đối với anh mà nói có chút đặc biệt, nhưng không nghĩ cô lại đặc biệt đến mức khiến anh không thể nào lùi bước, mặc dù cảm giác này có chút kỳì dị, nhưng anh vãẫn cam tâm tình nguyện,. “Đùa một chút không được sao? Vui hơn rồi chứ?”. Kỷ Huyên nghiêng đầu nhìn vào mắt cô. Tư Ngôn chớp chớp mắt, khóe môi khẽ giật “Không vui”., “Chuyện như vậy có gì là to tát đâu mà có thể khiến cho cô phiền não như vậy? Không phải là chuyện NG đó chứ? Tôi không nói gì, cô cũng đừng bận tâm!? Được rồi, được rồi, mau mau đứng dậy đi, còn phải trở vào tiếp tục nữa, nếu đạo diễn mà phát hiện ra cô trốn ở góc này, ông ấy sẽ tức giận đến mức hồ đồ mà mọc cánh bay đi mất!?”, Kỷ Huyên gõ gõ vào đầu cô, nói. Lúc trước Tư Ngôn chỉ hyi vọng Kỳỷ Dục có thể đến an ủi cô, nhưng lúc này người xuất hiện bên cạnh cô lại là kKỷ Huyên, mặc dù không đúng người, nhưng cô cũng phát hiện ra lúc này nghe những lời nói trêu đùa của Kỷ Huyên cũng có chút tốt hơnđẹp, hơn nữa còn có thể khiến trái tim khép kín của cô cởi mở rộng. Cô thấy Kỷ Huyên đứng dậy, sau đó quay lưng vào hướng ánh sáng mặt trời chìa tay ra trước mặt cô, cô ngẩng đẩu nhìn anh ta, ánh sáng mặt trời phía sau anh ta tỏa những vệt nắng mơ hồ lên gương mặt, cô có chút nhìn không rõ ràng, không biết vì sao cô lại đột nhiên nhớ đến cảnh tượng đêm hôm ấy, Kỳ Dục ôm xiết lấy cơ thể cô, sau lưng anh cũng có những vệt sáng mơ mơ hồ hồ như thế. Trái tim cô bỗng nhiên quặn thắt, đưa tay ra nắm lấy cánh tay Kỷ Huyên sau đó để mặc anh dùng sức kéo cô đứng dậy, một lần nữa ngước mặt nhìn lên, cô có thể nhìn rõ khuôn mặt anh ta, thần sắc có chút thay đổi, cô rút tay về giấu vào sau lưng, hoảng loạn vội vàng bước về hướng phòng trường quay, chết tiệt, tại sao cô có thể nhận nhầm người cơ chứ? Lẽ nào cô lại nhớ anh nhiều đến thế, nhìn thấy bất kỳ ai cũng cảm ảo giác đó chính là Kỳ Dục?, Sau khi trở lại phòng trường quay, Tư Ngôn lại tiếp tục cùng Kỷ Huyên diễn lại cảnh tay trong tay cùng Kỷ Huyên lúc trước, mặc dù vậy cũng không rơi vào tình cảnh NG, lại không phải diễn lại một lần nào, chỉ diễn thử một lần là được, khuôn mặt đạo diễn luôn giữ vẻ lạnh lùng cuối cùng cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút, Kỷ Huyên còn đưa tay ra vỗ nhẹ lên vai cô, mỉm cười nói nhỏ “Thấy chưa, thấy chưa, cô rất có tiềm năng đó?”. Tư Ngôn xoay người thoát khỏi bàn tay anh ta, giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng bước đi tìm Sở Vân Thượng. Sở Vân Thượng thấy sắc mặt của Tư Ngôn không được tốt lắm, liền vội vàng an ủi “Tư Ngôn, không phải quá lo lắng đâu, dù sao cô vốn vẫn là dân ngoại đạo, để có thể thành thục cũng cần có thời gian, tôi hiểu mà, đừng quan tâm đến lời nói của Trương mặt quỷ ấy, cứ dần dần rồi sẽ tiến bộ thôi, cô mới vào nghề traánh sao khỏi không bỡ ngỡ, đúng không nào?”. Trương mặt quỷ trong lời nói của Sở Vân Thượng chính là đạo diễn, cô ấy và đạo diễn đã quen biết từ lâu cho nên nói chuyện cũng không còn câu nệ, Tư Ngôn vừa nghe thấy thế liền mỉm cười “Ừ, tôi biết rồi, cảm ơn cô”.Vì địa điểm quay phim ở ngay ở Tân Hải cho nên Tư Ngôn sau khi kết thúc một ngày mệt mỏi liền trở về nhà. Cô vốn định sau khi tắm rửa xong liền đi đến chỗ Kỳ Dục thăm anh, không ngờ mặc dù còn đang ngâm mình trong bồn tắm cô đã ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì đã gần nửa đêm, nước trong bồn lúc đầu còn ấm nóng bây giờ cũng trở nên lạnh ngắt, lúc ngồi dậy cô bất chợt rùng mình một cái, cầm lấy chiếc khăn tắm quấn tạm lên người rồi bước ra khỏi nhà tắm, đến giường nằm ngủ một giấc cho đến ngày hôm sau. Khi Tư Ngôn đến phim trường thì Sở Vân Thượng đã có mặt, cô ấy cả ngày từ sáng đến tối dù không có việc gì cũng làm ở trường phim trường nhưng cũng đến từ rất sớm chăm chú theo dõi, thi thoảng Kỷ Vân cũng tới cùng. Sở Vân Thượng vừa trông thấy Tư Ngôồn liền cầm tờ báo mới bước đến “Tư Ngôn, xem này”. Tư Ngôn không hiểu có chuyện gì cho nên đón lấy tờ báo, vừa nhìn vào liền thấy một bức hình mờ mờ ảo ảo được phóng lớn mờ mờ ảo ảo, hai người ngồi trong góc tường, mặt đối mặt, vì hình ảnh rất mờ ảo cho nên Tư Ngôn thiếu chút nữa đã không nhận ra, rất lâu sau mới khẽ kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc, đây chẳng phải là bức ảnh của Kỷ Huyên và mình ngồi với nhau trong góc khuất đã bị chụp trộm hay sao? Mặc dù cô là diễn viên chính nhưng cho đến bây giờ vẫn không bị ai phát giác ra, bức ảnh này mặc dù rất lớn, nhưng hình ảnh mở hồ không rõ ràng, Kỷ Huyên đã thường xuyên tham gia các hoạt động, xuất hiện trong một số bộ phim truyền hình, cho nên mọi người vừa nhìn liền có thể nhận ra ngay, nhưng Tư Ngôn ngược lại không phải ai cũng có thể biết được được, cho nên mọi người rất tò mò đoáàn xem ai chính là nhân vật chính trong bức ảnh. Tư Ngôn thở ra một hơi nặng nề, hỏi Sở Vân Thượng “Chuyện này là sao?”., “Không cẩn thận bị người ra chụp trộm hình chứ còn sao nữa, cũng may mà góc chụp ở khá xa, cho nên bức ảnh không được rõ nét lắm, có điều cũng không thể dễ dàng cho qua chuyện được.”. Sở Vân Thượng lè lưỡi, sau đó đột nhiên cười hi hi tiến lại gần Tư Ngôn, hỏi “Tư Ngôn, cô và Kỷ Huyên, thật sự là không có chuyện gì chứ?”. Tư Ngôn mở to mắt nhìn cô ta “Thật mà! Thật hơn cả vàng mười ấy chứ!”., nNói xong cô lại nhìn xuống tờ báo đang cầm trong tay, có chút lo nghĩ, “Bức ảnh này phải làm sao đây?”., “Đã hiểu lầm thì cho hiểu lầm, cô cứ tiếp tục giấu mặt đi, bọn họ muốn đoán già đoán non gì thì mặc kệ, dù gì thì cô vẫn chưa phải là người của quần công chúng, chẳng có ai biết đó là cô.”. Sở Vân Thượng cầm lấy tờ báo bước đi, vừa cười vừa đẩy cô vào phòng hóa trang. Tư Ngôn cúi mặt xuống, góc chụp trong bức ảnh rất mơ hồ, nếu là người không quen biết cô từ trước thì chắc hẳn cũng sẽ chẳng nhận ra, nhưng Kỳ Dục thì sao? Nếu anh xem được tờ báo này anh sẽ nghĩ gì? Tư Ngôn quyết định tối nay sẽ đến chỗ Kỳ Dục một chuyến, mấy ngày tuần liền không gặp mặt cũng không gọi điện, cô thật sự không thể chịu nổi như dự liệun của Tư Ngôn, Kỳ Dục vừa nhìn liền nhận ra ngay người trong bức ảnh chính là Tư Ngôn, còn người đàn ông bên cạnh cô, chẳng cần suy nghĩ cũng biết đó chính là Kỷ Huyên. Kỳ Dục sau khi nhìn thấy bức hình liền vò nát tờ báo trong tay, trút hết tức giận xé nát tờ báo ra thành từng mảnh nhỏ. Từ sau khi Tư Ngôn đứng trước phóng viên nói cô là em gái anh, anh đã không dám lười nhác, mấy lần muốn thanh minh để sáng tỏ mọi chuyện nhưng Trình Hải An lại ra sức ngăn cản nói họ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió nếu sau khi anh làm rõ mọi chuyện, phóng viên lại đưa chuyện này ra bàn luận, lúc đó chẳng phải là thêm dầu vào lửa sao?Trong hoàn cảnh này, Kỳ Dục chỉ còn cách kiên nhẫn chờ đợi, nhưng khôong biết ai lại tiết lộ số điện thoại cầm tay của anh, tới tấp biết bao nhiêu cuộc điện thoại tới tấp gọi đến khiến cho anh tâm thần bất ổn, dứt khoát khóa máy lại kiên quyết không nhận một cuộc điện thoại nào gọi đến, anh những muốn chờ đợi sau khi chuyện này dần dần lắng xcuống sẽ lại đổi một số điện thoại khác, không nghĩ rằng công việc cuối năm ngày càng bận rộn, công ty hiy vọng album của anh sẽ kịp ra mắt trước năm mới, vì chuyện này anh cũng đầu tắt mặt tối cả ngày. Mặc dù biết bộ phim mà Tư Ngôn tham gia diễn xuất đã bắt đầu bấm máy, nhưng mấy lần muốn đến thăm cô lại không có thời gian. Anh vẫn luôn tin tưởng vào Tư Ngôn, nhưng sau khi xem được bức ảnh này lại vô cùng khó chịu. Thứ nhất là vì Tư Ngôn không hề né tránh mà ngồi rất gần Kỷ Huyên. Thứ hai, ngược lại vì anh trách mình không thể luôn luôn ở cạnh chăm sóc cô, chính vì thế nên mới để cho người khác có cơ hội xen vào. Trình Hải An tự nhiên cũng xem được tờ báo, thấy sắc mặt của Kỳ Dục lạnh lùng như bị đóng băng lại, mặc dù nhiệt độ xung quanh vẫn ấm áp nhưng cũng vẫn khiến cho người khác có cảm giác rùng mình. Anh ta cũng không dám theo anh vào phòng thu. Quả nhiên, những kẻ dính vào chuyện tình cảm đều là những kẻ đáng hiện của Tư Ngôn hôm nay đã khá hơn trước rất nhiều, mặc dù lại phải diễn cảnh NG, nhưng đã tốt hơn mấy lần trước, hơn nữa lúc diễn động tác của cô và Mạnh Chi Dịch rất ăn khớp với nhau, thân trước của Mạnh Chi Dịch hơi cúi xuống một chút, lúc này cô chỉ việc nhắm mắt lại là xong. Lúc nghỉ giải lao, Tô Tiểu Mạn cầm tờ báo đặt trước mặt cô, liếc nhìn từ trên xuống dưới một lượt rồi nói “Tư Ngôn, nếu không phải trên báo viết những điều này thì tôi đã không dám tin đó lại là cô. Cô rõ ràng là em gái của Kỳ Dục, còn là con gái của tư Thiều, lúc này lại còn chuyện với Kỷ Huyên nữa chứ, những chuyện tốt đẹp trong thiên hạ này đều đổ hết lên cầu cô mất rồi”. Tư Ngôn giằng lấy tờ báo cuộn lại, hậm hực lên tiếng “Đây chẳng phải là những chuyện tốt đẹp gì, nếu cô thích, thì cứ tự nhiên mà lấy hết đi”. Thời gian gần đây quan hệ của cô và Tô Tiểu Mạn cũng trở nên khá thân thiết, Tô Tiểu Mạn lắc đầu nói “Tôi không có cái phúc phận ấy, có điều với tư cách là trợ lý của cô, có thể biết được chút ít nội tình bên trong không?”., “Nghĩ tốt thật đấy.”. Tư Ngôn cầm tờ báo được cuộn tròn trong tay giơ lên đánh lên đầu Tô Tiểu Mạn mấy cái, “Tin tức cơ mật, không thể tiết lộ”. Tô Tiểu Mạt tặc tặc đầu lưỡi, cũng không truy hỏi thêm, cười hi hi lái chuyển chủ đề khác. Vì tâm trạng Tư Ngôn hôm nay khá tốt, cho nên công việc cũng thuận lợi hoàn thành sớm, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi chào tạm biệt Tô Tiểu Mạn, theo yêu cầu của Tư Niên, thời gian gần đây đều là chú Lý thúc thúc đến đưa đón cô. Chưa kịp rời đi, Kỷ Huyên đã nhanh chóng tiếp cận “Thế nào? Hai nhân vật nam nữ chính của tin đồn cũng nên cùng nhau uống một ly chứ?”., “Uống cái đầu anh ấy!”, Tư Ngôn quay người nghiến răng đáp lại,. “Tôi có nội quy vào cổng, phải về nhà đây, anh tự mình đi uống đi.”. Nói xong cũng chẳng quan tâm đến anh ta, ung dung quay người đi khỏi. Kỷ Huyên nhìn theo bóng hình duyên dáng từ phía sau của cô cho tới khi khuất hẳn, đưa tay sờ sờ lên mũi cười nhạt, nụ cười còn chưa tắt, bờ vai đột ngột bị ai đó vỗ mạnh một cái, sau đó là một tiếng cười đầy ẩn ý cất lên “Sao thế, sao thế, người đã đi rồi mà còn đứng ngây ra đấy sao?”. Anh ta vội quay đầu nhìn lại thì thấy Sở Vân Thượng không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào, bất giác đưa tay ra vuốt nhẹ lên má cô một cái “Chuyện này không liên quan đến cô, lúc này vẫn còn chưa về nhà phục vụ Kỷ Vân sao?”. Khuôn mặt Sở Vân Thượng chợt đỏ lên “Cái gì mà phục vụ, khó nghe chết đi được”. Nói xong cũng vội vàng quay lưng bước những bước nhỏ điệu đà bỏ đi. Kỷ Huyên nhìn cô không nhịn được liền bật cười. Tối nay Tư Ngôn không dám lại ngâm mình lâu trong bồn tắm, chỉ tắm gội nhanh chóng, sau khi thay quần áo đến cơm tối cũng không kịp ăn, chào hỏi Tư Niên mấy câu rồi ra ngoài, mục đích của cô là nhà Kỳ Dục. Tư Niên nhìn dáng vẻ hào hứng của Tư Ngôn khi bước đi vô thức bật cười, con gái đã lớn, quả nhiên là không thể giữ mãi trong nhà. Tư Ngôn bắt xe đến cổng tiểu khu, sau khi trả tiền liền bước nhanh ra khỏi xe, cô cảm nhận rõ một làn gió lạnh thổi vào trong làn áo, lúc này mới ý thức được mình mặc quá phong phanh, thời tiết bây giờ đã là mùa đông, nhưng cô lại mặc trên người bộ quần áo mùa thu mỏng manh, cảm giác hơi lạnh phả vào da chợt bật tiếng cười nhạo chính mình, sau khi cẩn thận khép chặt hai tà áo mới từ từ bước vào trong tiểu khu. Từ dưới tầng một khu chung cư, Tư Ngôn ngẩng đầu nhìn lên, đèn trong căn hộ tầng mười chín còn tối, cô bất giác chau mày, lẽ nào anh vẫn chưa về nhà? Nhưng cô đã đến đây rồi, thì không muốn lại trở về, thời tiết bên ngoài rất lạnh, cô quyết định sẽ vào nhà đợi anh.
Kỷ Huyên nhanh chóng chạy sang phòng Tư Ngôn, anh ta đờ người ra khi nhìn thấy Tư Ngôn đang run bắn, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, hơi thở có chút thất thường, nhưng lập tức anh ta lấy lại trạng thái bình thường. Kỷ Huyên đi vào trong phòng tắm, rồi vào phòng ngủ, phòng khách, tất cả mọi chỗ anh ta đều kiểm tra một lượt, rồi ngồi xuống bên cạnh Tư Ngôn “Chắc là chỉ có trong phòng tắm thôi.”.Mặt Tư Ngôn trở nên trắng bệch, cô nhớ ra có thể chiếc máy quay đã quay lại được thời điểm cô không có mảnh vải che thân trên người. Chắc chắn có kẻ cố tình lên kế hoạch, nhưng kẻ đó rốt cuộc có mục đích gì? Cô tự thấy mình chưa từng đắc tội với Huyên không biết phải an ủi cô thế nào, đành lấy chiếc áo khoác mà cô vắt bên cạnh giúp cô khoác lên người, rồi nói “Chắc chắn sẽ tra ra được hắn là ai thôi, trước mắt tạm thời cô đừng lo lắng gì cả.”.Tư Ngôn muốn nói gì đó, nhưng nước mắt lập tức trào ra “Tôi phải làm gì đây…”.“Đêm nay cô ngủ bên phòng tôi đi.” Kỷ Huyên sợ cô hiểu lầm, bèn nói thêm một câu “Tôi ngủ ở sô pha, còn giường thì dành cho cô.”.Tư Ngôn nhìn Kỷ Huyên trong dáng vẻ đầy thành ý, sau khi lượng lự vài giây cô gật gật đầu, sau đó kéo chiếc áo khoác che lại cơ thể rồi đứng người vừa ra khỏi cửa, chưa bước thêm bước nào thì tại hành lang vắng vẻ yên ắng bất ngờ vang lên tiếng gọi khẽ khẽ “Tư Ngôn?”.Tư Ngôn lập tức sững người, thậm chí cô không có đủ dũng khí để quay đầu Kỳ Dục đã chủ động tiến tới gần, nắm nhanh lấy cánh tay cô rồi kéo cô rời xa vòng tay của Kỷ Huyên. Nhưng cũng chính bởi như vậy, anh cũng nhìn thấy tất cả những gì bên trong chiếc áo khoác mà cô chưa kịp kéo khóa lên, đôi vai để trần và đơn độc chiếc khăn tắm quấn che đi phần ngực.“Tư Ngôn?” Kỳ Dục chau mày, hy vọng cô có thể cho anh một câu trả lời. Bời vì mãi không liên lạc gọi được tới điện thoại của cho cô, nên anh mới tranh thủ thời gian đến Ô Trình tìm cô. Nhưng ai ngờ, chào đón anh lại là cảnh bạn gái anh chỉ quấn trên mình một chiếc khăn tắm rồi cùng với một người đàn ông vào phòng trong khách sạn!? Tư Ngôn vẫn cúi xuống đầu không nhìn im lặng của cô càng khiến Kỳ Dục tức giận, bàn tay đang nắm cánh tay cô lại xiết mạnh Huyên không chấp nhận được cảnh đó, anh ta định giải thích thì Tư Ngôn bất ngờ ngước đầu lên, hai mắt đỏ ngầu, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc khác thường, cô dằn từng chữ nói một cách nghiêm túc “Đây chính là những gì mà anh nhìn thấy đấy, em không còn gì để nói.”.Giống như Kỳ Dục, Kỷ Huyên kinh ngạc nhìn Tư Ngôn, anh ta không tin nổi cô lại có thể nói những câu làm ô uế chính bản thân mình như Dục thở hắt một hơi, con tim anh như ngừng đập “Tư Ngôn, đừng gây chuyện nữa.”. Đến lúc này, anh vẫn hy vọng Tư Ngôn đang đùa anh.“Em không gây chuyện.” Tư Ngôn lắc lắc đầu,. “Kỳ Dục, anh cũng không có lỗi gì cả.”Đôi mắt anh căng ra nhìn chằm chằm vào cô, mong muốn nhìn thấy chút do dự trong đôi mắt đối phương, nhưng thời gian càng để lâu, ánh mắt cô càng thêm kiên định. Anh choáng váng, điều này thật không thể tin nổi, nhưng anh không thể mặc kệ việc cô và Kỷ Huyên ở bên nhau, đặc biệt lại trong tình thế cô ăn mặc tiết kiệm thế này. “Dù thế nào đi nữa, thì hãy đi theo anh.” Kỳ Dục rít răng nói, anh nắm lấy tay cô định kéo cô sự Tư Ngôn không muốn ở cạnh anh lúc này, bởi cô sợ bản thân mình không kìm nén nổi mà ôm lấy anh khóc nức nở, để rồi sau đó nói hết ra tất cả những nỗi tủi hơn và chua xót vẫn chất chứa trong lòng. Cô nghiêng đầu cầu xin sự trợ giúp từ phía Kỷ Huyên, hy vọng anh ta giải cứu cho Huyên không hiểu rõ suy nghĩ của Tư Ngôn, anh ta do dự trong giây lát, cuối cùng không bỏ qua được ánh mắt đáng thương của cô, Kỷ Huyên bước rộng lên phía trước, nắm lấy cánh tay kia của Tư Ngôn. Hai người đàn ông đối diện với nhau, Tư Ngôn bị kẹp ở giữa hai người đàn ông Huyên rướn mày, mỉm cười nhìn Kỳ Dục “Hình như cô ấy không muốn đi cùng anh.”.Sự phẫn nộ trong Kỳ Dục trào dâng “Tôi cũng sẽ không để cô ấy đi với anh đâu.”.“Ok, sao cũng được.” Kỷ Huyên cười, dgiẩu môi hướng về phía Tư Ngôn, “Vậy anh hỏi cô ấy, xem cô ấy có chịu đi với anh không. Nếu cô ấy nói chịu, thì tôi cũng chẳng cản.”. Bất giác Kỷ Huyên như thấy mình trở thành một công cụ, có điều, anh ta cam tâm tình nguyện làm công cụ này, còn gì sảng khoái hơn khi nhìn thấy dáng vẻ tức tối của Kỳ Ngôn cúi đầu, cô hít một hơi thật sâu rồi ngước lên, cô nhìn thẳng vào Kỳ Dục “Anh buông tay ra, em không đi với anh đâu. Em muốn ở cùng Kỷ Huyên.”.“Em muốn ở bên cạnh hắn?” Kỳ Dục nghiến răng gằn từng chữ, anh trực tiếp bỏ qua một chữ ở Ngôn mím chặt môi, không dám nhìn vào ánh mắt lạnh đến thấu xương của anh, cô chỉ gật mạnh Dục bỗng nhiên cười, anh buông thõng tay cô ra, chưa bao giờ anh cười như vậy, nụ cười bất lực và đau khổ “Được được được…”.Anh nói liên tiếp ba chữ “được”, rồi thu lại nụ cười,. “Tôi hiểu rồi, Tư Ngôn, cô thật ác thật.”Nói xong, không nhìn cô thêm một lần nào nữa, anh quay người bước hành lang vắng lặng, tiếng bước chân bỏ đi của anh nhỏ nhỏ phát ra từ tấm thảm lót Ngôn có cảm giác như ai đó vừa moi sống tim gan cô, ngay cả cơ hội cất lên tiếng kêu đau đớn cũng không có. Cô há hốc miệng, tay cô đưa lên như muốn gọi anh lại, nhưng giọng nói lại ứ lại nơi cổ họng. Cô nấc nghẹn không thốt thành tiếng, chỉ còn lại hai hàng lệ dài từ từ lăn xuống Huyên bước đến gần cô, đưa tay nắm lấy tay cô, cái nắm thật chặt, dường như anh muốn truyền chút ấm áp sang bàn tay đang lạnh giá của Ngôn muốn quay đầu cười với Kỷ Huyên, nhưng cô không sao cười nổi, ngay cả những cái co giật nơi khóe miệng cũng trở nên thật khó Huyên giơ cánh tay còn lại lên, vừa cười vừa gõ nhẹ vào trán cô “Không cười được thì đừng cười nữa, thấy lạnh lắm phải không? Vào phòng đi!”. Nói rồi anh ta giúp cô khoác lại chiếc áo, rồi dẫn cô vào trong phòng của khi bước vào trong, Tư Ngôn không nén nổi mà quay đầu nhìn về phía sau, nhưng Kỳ Dục đã không ở đó nữa, chiếc hành lang dài dằng dặc ấy càng trở nên yên Dục vốn mong muốn có một buổi tối thật đẹp cùng với Tư Ngôn, nhưng anh đâu có ngờ lại phải chứng kiến cảnh tượng ấy, để rồi được tận tai nghe chính xác từng từ Tư Ngôn nói rằng muốn bên cạnh một người đàn ông khác, buổi tối hôm nay tồi tệ, cực kỳ tồi tệ. Trước kia anh luôn cho rằng mình sẽ không bị tình cảm chi phối, nhưng giờ đây mới biết, hóa ra là vì anh vẫn chưa gặp được đúng người. Giờ đây, người mà anh cho là đúng ấy lại nói với anh rằng, cô không cần anh một chút điềm báo trước, thậm chí cách đây không lâu họ vẫn còn làm chuyện đó cả đêm với nhau, cô còn ôm lấy eo anh, không ngừng ghé sát tai anh nói lời yêu. Anh bỗng nhiên cười hắt ra, hóa ra cái gọi là tình yêu lại không vượt qua được thử thách như vậy. Chỉ vì một người con gái mà anh lại khiến mình bạc nhược đến mức độ này, thì quả thật anh quá coi thường ra khỏi khách sạn, anh không biết đi về đâu. Do dự một lúc, anh quyết định đi vào một quán rượu gần trong quầy rượu, anh uống một hơi hết mấy ly rượu, rượu như nước lọc trôi tuột vào bụng, rồi anh tiếp tục ra hiệu cho nhân viên pha rượu rót ly này đến ly khác được rót đầy, anh nâng uống từng ly từng ly mà không biết mệt. Cho đến khi có người bước đến khẽ vỗ vai anh, một giọng nói đầy bất ngờ vang lên “Kỳ Dục, hóa ra anh ở đây sao?”.Kỳ Dục đặt ly rượu xuống, chau mày nghiêng đầu sang nhìn, anh nhận ra Cảnh Dao đang đứng cạnh anh đầy bất Dao rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh “Trùng khớp quá, chắc anh đến đây có việc?.”.“Hình như tôi không bắt buộc phải cho cô biết nhỉ.” Kỳ Dục nói giọng lạnh lùng, cũng chẳng thèm liếc nhìn cô gái đang ngồi bên mặt dữ tợn xuất hiện trên khuôn mặt được trang điểm đẹp của Cảnh Dao, nhưng nó biến mất rất nhanh. Cô cười thật tươi ra hiệu cho người pha rượu rót cho cô một ly, rồi quay sang Kỳ Dục khẽ giọng nói “Được, nếu không phải là việc gì vui vẻ, thì hãy nâng ly giải sầu thôi.”. Cô cầm ly rượu khẽ chạm vào ly rượu trên tay Kỳ Dục, rồi uống một hơi xong cạn ly rượu, uống xong vẫn chưa thấy Kỳ Dục động đậy gì, cô cố ý lắc lắc chiếcn ly không “Anh không uống à?”.Tâm trạng Kỳ Dục vốn không vui, lại được cô ta tiếp sức, anh lại uống hết ly này tới ly khác như lúc nãy, Cảnh Dao chỉ thi thoảng uống cùng anh một ly, cô ta khanh khách cười, đôi mắt cứ nhìn chăm chăm vào gò má càng lúc càng đỏ hồng của anh, cứ thế cô ta cười càng lúc càng Dục vốn không biết giới hạn cực điểm khiến mình uống say là gì, nhưng hôm nay anh đã biết được, bởi khi uống đến ly cuối cùng anh đã hoàn toàn mất đi tri giác, thậm chí anh còn chẳng biết là ai đã dìu anh đi, chỉ biết rằng luôn có một đôi tay nhỏ nhắn mềm mại cứ vuốt ve lên ngực anh. Cái cảm giác đó, bất giác làm anh nhớ tới giây phút Tư Ngôn nằm dưới thân thể anh, cô cũng đưa đôi tay nhỏ bé mềm mại vuốt ve ngực anh, tim anh bỗng đập loạn nhịp, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay đang tác oai tác quái trước ngực Dao cười tít mắt, cô ta dìu anh nằm lên chiếc giường trong khách sạn, rồi chầm chậm lột bỏ quần áo ngoài của Dục mắt vẫn nhắm nghiền, lúc này anh chỉ có cảm giác có người đang cởi quần áo mình, và trong vô thức anh nghĩ đến Tư Ngôn, anh nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần, cảm nhận cơ thể mềm mại của cô đổ rạp trên ngực anh, rồi anh bỗng rên rỉ “Tư Ngôn, em đến rồi à?”.Cảnh Dao chẳng hề để ý đến cái tên đó, cô ta chỉ cười, rồi ngả người lên ngực anh, các ngón tay chậm rãi mân mê ngực anh theo kiểu hình vòng tròn “Vâng.”. Cô ta thì thầm đáp lại.“Em đừng đi nữa nhé.” Kỳ Dục ôm cô ta chặt hơn., “Anh không muốn em đi với bất kỳ người đàn ông nào khác.”“Vâng.” Thứ giọng mềm mượt kia vẫn đang nói,lại cất lên. “Em không đi, sau này em sẽ không đi đâu cả.”Trên miệng Kỳ Dục nở một nụ cười, đúng lúc Cảnh Dao ngước đầu lên, cô ta như ngây ngất bởi bụ cười ấy, từ trước đến giờ cô tac chưa từng thấy nụ cười nào của anh dịu dàng, lôi cuốn đến vậy, Tư Ngôn thật sự có ảnh hưởng không nhỏ đến anh. Nghĩ thế Cảnh Dao nghiến răng căm Kỳ Dục tỉnh dậy, anh chỉ thấy toàn thân ê ẩm, đưa tay dray dray hai bên huyệt thái dương đang đau nhức, đồng thời có cảm giác lành lạnh nơi cánh tay. Lúc này mới nhận ra hóa ra anh không mặc gì trên người. Ngẩn người ra một lúc, anh không sao nhớ nổi chuyện gì xảy ra đêm qua sau khi anh uống nhiên anh mở to mắt, chưa kịp trở người thì một cánh tay mềm mại vươn tới vòng qua chiếc eo trần của anh. Anh cương cứng người, bởi anh nhận ra ngay người phụ nữ đó không phải là Tư không hề có cảm giác mình đã thả sức đêm qua, nhưng quần áo của anh thực sự đã bị lột ra hết. Kỳ Dục bất giác cảm thấy khó chịu, anh mạnh tay đẩy cánh tay kia ra, lật một bên chăn lên thì nhìn thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ đang lim rdim mắt ngủ, anh chau mày quát lớn “Sao cô lại ở đây được?”.Cảnh Dao dụi dụi mắt, rồi chậm rãi mấp máy cặp môi đỏ, lẩm bẩm thật nhỏ “Cái gì mà sao tôi lại ở đây, đây là phòng của tôi mà.”. Nói rồi, cô ta mở mắt, chớp chớp vài cái, rồi cười, “Không phải là anh đã quên mất tối qua đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?”.
Truyện Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng có rất nhiều tình tiết bất ngờ, cứ ngỡ mọi chuyện đã được sắp đặt một cách thành công. Nhưng nào ngờ không phải như thế, mọi chuyện lại đi theo hướng ngược lại...Anh vì chữa bệnh cho mẹ và tìm người em gái bị thất lạc từ năm tám tuổi mà từ bỏ tên tuổi thật, trở thành một người lạnh lùng, tham gia giới giải trí với bao bon chen áp lực. Cô xinh đẹp, vui tươi, con của một diễn viên nổi tiếng, trở thành người hóa trang cho anh. Cô yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên. Còn anh bàng hoàng sao thấy cô giống người em thất lạc của mình. Tình cảm của hai người nhanh chóng nảy sinh, cô đã sưởi ấm con tim u tối bao năm của anh. Mọi chuyện cứ ngỡ sẽ hoàn hảo khi anh tìm được em gái và tình cảm hai người vượt qua mọi sóng gió chốn showbiz. Nhưng sự thật lại hoàn toàn khác với những gì họ có thể tưởng tượng...Ngày ấy nhất định sẽ đến, ngày hai ta bước trên thảm đỏ để tiến vào lễ đường. Điều điều, cô dâu bên cạnh anh có phải là em? Chú rể của em lại có thể hay không chính là anh? Nếu anh chưa lấy vợ, em cũng chưa lấy chồng, chúng mình cứ vậy...có được không?
1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK NẾU ANH CHƯA LẤY VỢ, EM CŨNG CHƯA LẤY CHỒNGTác giả Real Vân ThượngDownload sách NẾU ANH CHƯA LẤY VỢ, EM CŨNG CHƯA LẤY CHỒNG full ebook PDF/PRC/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính mục TIỂU THUYẾT2. DOWNLOADĐịnh dạng ebook File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên có thể Đọc thử hoặc Xem giá không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé Hướng dẫn tải sách3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCHTừng chiếc đèn neon được bật, cả khán phòng nhanh chóng chiếu sáng. Xung quanh khán phòng treo kín những tấm poster khổ lớn, mà nhân vật trên poster dđó chỉ có một người, dáng cao gầy, cơ thể rắn chắc, đường nét rõ ràng, đôi môi mím chặt, đôi mắt màu hổ phách, và mái tóc ngắn màu hạt dẻ, một minh tinh mà hiện nay đang nổi như cồn chính là người sau đó, nữ MC nổi tiếng thông minh đứng trước máy quay, trên khuôn mặt từ từ nở nụ cười diễm lệ “Các vị quan khách, chúc buổi tối vui vẻ, chào mừng các vị đến với Chuyện người nổi tiếng, tôi là người dẫn chương trình Cao Nhã Tịnh. ”Hàng ghế khácn giả bên dưới không còn một chỗ trống, chẳng cần phải nghĩ cũng biết họ vì ai mà đến, Cao Nhã Tịnh cũng không dừng lại lâu, nói tiếp “Xem chừng tình hình khán phòng như muốn nổ tung, thiết nghĩ mọi người đều biết vị khách mời hôm nay của Chuyện người nổi tiếng là ai rồi, tôi cũng không làm mất thời gian của mọi người nữa, sau đây xin mời…”. lLời chưa dứt, cả khán phòng vỗ tay vang dội cùng tiếng huýt sáo chói tai, Cao Nhã Tịnh nhếch môi cười, cái tên này cô còn chưa kịp nói ra khỏi miệng. Cô mỉm cười ra hiệu mọi người yên lặng “Nếu mọi người đã không thể chờ đợi thêm, vậy thì chúng tôi xin mời Kỳ Dục.”. Âm cuối của câu nói bị tiếng huýt gió chói tai át đi, một bóng đen cao từ hậu đài bước ra sân khấu, bộ quần áo giản dị phẳng phiu trên người anh ta dường như có cảm giác rất riêng biệt càng làm tôn thêm vóc dáng dong dỏng nho nhã, mái tóc ngắn màu hạt dẻ không có bất kỳ sự chải chuốt nào vẫn rất bắt mắt, đôi môi dường như vẫn mím chặt, cho dù mang bộ dạngvẻ lạnh lùng nhưng vẫn khiến khán giả hò hét không bước đến chỗ ngồi đã được bố trí sẵn, khẽ gật đầu, cất giọng trầm ấm “Tôi là Kỳ Dục.”. Lời giới thiệu đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn, có lẽ là vì anh ta tin rằng mọi người đều quá quen thuộc mình, hoặc có lẽ anh ta không quen với kiểu trò chuyện thế này. Có điều, cho dù như vậy nhưng khán giả vẫn không hề phản đối, từng người từng người yên lặng trở lại, mắt không rời đại minh tinh – vị khách khó mời của chương Nhã Tịnh dường như rất hài lòng với cảnh tượng này, đưa tay mời Kỳ Dục ngồi xuống một bên ghế sofa đã được chuẩn bị sẵn, cô cũng tự ngồi xuống đối diện anh, nở nụ cười nhẹ nhàng “Theo như tôi được biết, thì anh Kỳ Dục dường như chưa từng tham gia các chương trình tổng hợp nghệ thuật tổng hợp nào, vậy tại sao Chuyện người nổi tiếng lại là ngoại lệ?”.Trong mắt Kỳ Dục dường như thoáng bối rối, mắt chớp chớp, chậm rãi nói “Thực ra, cô cần câu trả lời thế nào?”. Anh nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt mình, kín kẽ cau mày, vầng hào quang trong mắt người này quá rực rỡ, trực giác khiến anh không thích chút nào.“Ha ha…” Cao Nhã Tịnh cười ngượng nghịu, “Sớm đã nghe Kỳ Dục là người thẳng thắn, quả nhiên không sai.”.Sau đó cô thoải mái hơn, các câu hỏi đa phần đều là người đại diện và Kỳ Dục chào hỏi, anh chỉ nhẹ nhàng khéo léo trả lời vài từ, thường xuyên lảng tránh các câu hỏi, Cao Nhã Tịnh mặc dù không hài lòng nhưng chương trình này được phát trực tiếp nên không dám tỏ thái độ. Khán giả trong khán phòng thì ngược lại, trong mắt họ, Kỳ Dục chính là người như vậy, một Kỳ Dục như vậy mới là người họ yêu kết thúc chương trình, Cao Nhã Tịnh dường như không hài lòng với hiện trạng, bỗng nhiên đặt một câu hỏi không nằm trong kịch bản chương trình “Tôi nghĩ, chỉ cần là fan của anh thì ai cũng muốn biết một chuyện, đối với anh, người phụ nữ quan trọng nhất là ai?”. Lời vừa thóốt ra khỏi miệng, toàn bộ khán phòng lập tức im lặng đến một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng. Cao Nhã Tịnh nghe thấy tiếng thở dài có chút nặng nề của Kỳ Dục ngồi đối diện, cô nhìn thấy cái nhíu mày của đạo diễn bên cánh gãà, dường như trách cô không nên hỏi vấn đề đó, đang lúc cho rằng Kỳ Dục sẽ không trả lời câu hỏi, định tự mình bào chữa thì không nghờ lại nghe thấy câu trả lời mà cô không hề nghĩ tới.“Trong cuộc đời tôi có hai người phụ nữ quan trọng nhất.” Kỳ Dục từ từ ngẩng đầu, ánh mắt sáng nhìn thẳng vào máy quay.,“Một người là mẹ tôi, còn một người…”, anh dừng lại một chút, trong mắt dường như thoáng hiện lên sự bi thương, “là em gái tôi”.Cao Nhã Tịnh nhìn đạo diễn sắp nổi bão, vừa định nói lời kết thúc chương trình thì lại nghe thấy Kỳ Dục nói tiếp “A Sênh, khi nào em về nhà?”. Trong lời nói mang đầy sự nhớ thương. Cô ngẩn ra, dường như rất khó có thể nhìn thấy một Kỳ Dục như vậy, tức thời không biết phải tiếp lời thế nào. Có điều chỉ trong nháy mắt, Cao Nhã Tịnh đã lấy lại tinh thần, nói “Xem ra Kỳ Dục là một nam nhân rất quan tâm đến gia đình.”.Kỳ Dục thu lại vẻ dịu dàng vừa thể hiện, bỏ micro xuống, gật đầu với Cao Nhã Tịnh “Đến giờ rồi, tôi có thể đi trước chứ?” Trong lời nói mang khí thái cương quyết không thể từ chối. Cao Nhã Tịnh gật đầu, hướng về phía khán giả nở nụ cười khéo léo “Thời lượng chương trình đã hết, Chuyện người nổi tiếng xin dừng tại đây, các vị quan khách, quý vị khán giả, hẹn gặp lại tuần sau.”. Ánh đèn neon yếu dần, Kỳ Dục nhanh chóng đứng dậy, quay người đi về phía hậu Nhã Tịnh nhìn các fan vẫn đang cuồng nhiệt phía dưới khán đài khẽ cười rồi vội vàng đuổi theo, cuối cùng đến phòng thay trang phục thì gặp người đàn ông mặc bộ đồ màu đen, cô đưa tay vén gọn lại tóc, chỉnh trang phục rồi bước tới, sánh vai với anh, ngước nhìn, nở nụ cười tao nhã “Kỳ Dục, sau họp báo có sắp xếp gì không? Có muốn…”. cùng đi ăn cơm. Cô chưa kịp nói hết câu thì từ trong túi áo Kỳ Dục vọng ra hồi chuông trong khẽ nhíu mày, dường như không thể tin nổi một người như Kỳ Dục lại có thể dùng nhạc chuông trẻ con như vậy. Kỳ Dục mặt không biến sắc, chậm rãi lôi ra từ trong túi áo chiếc điện thoại màu đen, câu hát “Thật lạ kỳ, thật lạ kỳ” kết thúc trong tay giọng nói nũng nịu từ trong điện thoại vọng ra “Kỳ Dục, Kỳ Dục, anh họp báo xong chưa? Đưa em đi ăn KFC.”. Cùng với tiếng cười trong trẻo, điện thoại cũng Dục hít sâu một hơi, bỏ điện thoại vào lại trong túi áo, nhìn Cao Nhã Tịnh “Cô vừa nói gì? Nếu không có việc gì, tôi đi trước.”. Cao Nhã Tịnh còn chưa kịp nói thì chỉ còn nhìn thấy bóng dáng Kỳ Dục dần khuất, giọng nói vừa rồi vẫn còn vẳng bên tai cô, người con gái đó là ai?Lúc trước Kỳ Dục đã nói qua với người đại diện Trình Hải An, khi kết thúc chương trình là thời gian tự do, anh tự mình ấn thang máy để xuống khu để xe. Nhìn những con số màu hồng giảm dần trên cửa thang máy, anh bỗng nhiên nghĩ lại cuộc điện thoại vừa rồi, người con gái đó nói muốn ăn KFC, anh bất giác nhíu mày, dường như họ mới quen nhau mới chỉ mấy ngày?Anh nhớ lần đầu tiên họ gặp nhau chính là tại phòng hóa trang. Trình Hải An nói người hóa trang cho anh đã có người mới, lại còn nói với bộ dạng thần bí rằng đó là một đại mỹ nhân, hơn nữa còn là một đại mỹ nhân không thể chạm vào, anh cười trừ cho qua chuyện, trong mắt anh, ngoài những người anh quan tâm, những người khác chỉ là một ký hiệu, một bộ da mà mỹ nhân hóa trang không thể chạm vào đến muộn, hôm đó anh tham gia một buổi biểu diễn từ thiện, sắp đến lượt anh rồi mà người hóa trang vẫn chưa xuất hiện, Kỳ Dục bất giác nhíu mày, anh luôn là người đúng giờ, đối với người lãng phí thời gian thực sự không có thiện cảm, thế là chưa kịp gặp mặt mà anh đã có ấn tượng rất xấu.“Ái, xin lỗi, xin lỗi, xin nhường đường, cảm ơn!” Giọng nói trong trẻo như châu ngọc bỗng nhiên vang lên giữa phòng hóa trang đầy tạp âm, khiến Kỳ Dục bất giác ngẩng mặt lên nhìn về nơi phát ra âm thanh đó, là một cô gái mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc dài đuôi hơi xoăn buông tự do, khuôn mặt trắng ngần, dáng mảnh khảnh, bước vội qua một chiếc túi, trong khi chạy về phía anh không tránh khỏi va vào vài Dục bỗng nhiên phát hiện, nhìn người con gái tay chân luống cuống khiến anh thấy buồn điều, chưa kịp cười thì nhìn thấy Trình Hải An ở bên cạnh giơ cao tay vẫy vẫy, rồi quay đầu lại nhìn anh “Nhìn thấy mỹ nữ kia chưa? Cô ấy chính là người hóa trang mới của anh đấy, haizzz”, anh ta thở dài một tiếng, “mỹ nữ soái ca, thật là dưỡng nhãn”.Cô gái mặc chiếc váy màu xanh nhạt đó nhanh chóng chạy đến trước mặt Trình Hải An, sắc mặt ửng đỏ có lẽ do phải chạy vội quá, tóc ướt mồ hôi bết chặt vào trán lại càng hiện rõ vẻ xinh đẹp hoạt bát, cô ngại ngùng thè đầu lưỡi “Thật ngại quá, anh Trình, tắc đường quá, may vẫn còn đến kịp, chạy mệt đến chết mất.”. Vừa nói vừa đưa tay lau mồ hôi trên Dục cứ thất thần nhìn người con gái trước mặt mình, chiếc váy dài màu xanh nhạt quả thực rất tươi tắn rực rỡ, nhưng mặc trên người cô lại không hề chói mắt mà còn khiến người khác cảm thấy rất năng động, hoạt bát. Lần đầu tiên anh nhìn thật kỹ khuôn mặt ấy, và có suy nghĩ muốn lưu lại dung mạo cô vào trí của cô rất dài, thẳng đến eo, phía đuôi tóc hơi xoăn, tạo cảm giác nhàn nhã, mái tóc dài càng tôn lên khuôn mặt trái xoan xinh xắn rất đáng yêu, đôi mắt to, dường như chứa cả hồ nước trong đó vậy, hàng lông mi vừa dài vừa cong khi chớp mắt tạo thành bóng rdâm dưới mắt, cái mũi cao càng khiến khuôn mặt thêm vẻ hấp dẫn, không biết vì sao Kỳ Dục nhìn đã cảm thấy rất quen mắt, trong đầu cái tên xuất hiện đầu tiên chính là “A Sênh…”Đúng lúc đó Trình Hải An nói “Không sao, để tôi giới thiệu hai người”, nói rồi anh ta quay đầu ra ý Kỳ Dục đứng lên, “Tư Ngôn, đây là Kỳ Dục. Kỳ Dục, đây là người hóa trang mới của anh, tên là Tư Ngôn.”.Tư Ngôn khẽ cười, nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt to sáng chớp chớp, “Anh chính là Kỳ Dục đó sao? Tôi biết anh.”.Kỳ Dục nhìn động tác của cô vô cùng giống A Sênh, trong lòng càng rung động, nhưng đến một câu cũng không nói ra được chỉ khẽ gật đầu, một suy đoán hợp lý đã bắt đầu manh nha trong đầu Hải An thấy hai người họ nhìn nhau, có chút không nỡ phá rối nhưng thời gian thực sự là không kịp nữa rồi đành vội vàng lên tiếng “Tư Ngôn, hai người nhanh một chút, thời gian sắp không kịp nữa rồi.”.“Ồ, hiểu rồi.” Tư Ngôn nhanh chóng lấy lại tinh thần, đi đến bên giá treo y phục, chọn lấy mấy bộ nhét vào tay Kỳ Dục “Anh thay đồ trước đi.”.
Tư Ngôn vẫn tỉnh dậy trong vòng tay Kỳ Dục, cánh tay anh đang gác trên eo cô, giữ chặt cô trong lòng mình. Cô không dám cựa quậy lung tung, chỉ khẽ mở mắt, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, rèm cửa sổ chưa được khép kín hoàn toàn, ở giữa vẫn còn một khe nhỏ, tạo chỗ cho ánh sáng bên ngoài lọt vào, nhắc nhở cô bây giờ đã không còn sớm nữa. Cô dụi dụi mắt, có cảm giác sau khi tuyết rơi Tân Hải trở nên sáng lạ kỳ, sáng tới mức làm cô hơi chói Dục không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, anh vòng qua tay cô ôm cô chặt hơn. Tư Ngôn quyết định trở người, vùi mặt vào ngực anh, hựm hựm vài tiếng nói “Hôm nay có được ngủ cả ngày không?”.“Chắc là không được rồi.” Kỳ Dục cười, cúi đầu hôn lên má cô, nhìn gương mặt dần dần ửng đỏ của cô, anh thấy thật vui, thật ấm áp.“Anh có việc gì à?” Tư Ngôn rất thích cái vòng tay ấm áp như thế này, cái cảm giác được anh ôm vào lòng khiến cô thấy thoải mái lạ Dục vừa ôm lấy cô vừa chỉnh lại tư thế ngủ nằm của mình, tay anh với chiếc di động để bên cạnh giường, đưa lên kiểm tra thời gian rồi thở dài “Đến lúc phải dậy rồi.”.Tư Ngôn đương nhiên không đồng ý, cô rướn tay vịn vào cổ anh ép anh xuống “Thế anh nói xem việc gì quan trọng mà anh bắt buộc phải làm trong ngày hôm nay? Nếu không em không để anh rời khỏi giường đâu?!”.“Anh đã hứa với A Sênh là hôm nay sẽ đi thăm cô ấy.” Kỳ Dục giải thích qua loa cho vậy Tư Ngôn bỗng nghẹn lại, không hiểu vì sao cô thấy khó chịu trong lòng, cô không kìm ép anh nữa, cô lật người rời khỏi người anh nằm về vị trí ban đầu, lưng quay về phía anh nói “Được rồi, cô ấy khá quan trọng, anh đi đi, em ngủ một mình được rồi.”.“Em không đi với anh sao?” Kỳ Dục đưa tay đặt lên vai cô, định kéo cô xoay người trở lại, biết là cô thực sự đang rất khó chịu, anh không dám kéo quá mạnh tay, và quả thật anh không xê dịch được thân hình cô.“Anh đi thăm em gái anh, em đi cùng làm gì?” Tư Ngôn buồn bực nói, bất giác nhớ lại khoảng thời gian trước kia, chính vì Tiêu Sênh mà hai lần anh đã bỏ mặc cô, hai lần anh bất chấp tất cả để đi tới chỗ cô ấy. Cô đã sớm biết trong lòng anh Tiêu Sênh không chỉ là độc nhất vô nhị, mà cô ấy còn giữ vị trí quan trọng nhất, nhưng tại sao cô vẫn cảm thấy khó chịu đến vậy?Kỳ Dục nhấc người nhổm dậy, nhìn nghiêng khuôn mặt trắng hồng của Tư Ngôn, bất giác anh cúi đầu định hôn, không ngờ cô lại né tránh cái hôn ấy, anh chỉ thấy buồn cười, nói “Em là chị dâu tương lai của cô bé, lẽ nào không đi thăm em chồng được một chút ư?”.Đôi mắt Tư Ngôn bỗng sáng lên, cô xoay người nằm ở tư thế ngửa, hai tay đưa lên áp vào hai má anh “Anh thực sự muốn em đi?”.“Vậy em có đồng ý đi không?”Tư Ngôn không do dự nữa, mà gật đầu thật mạnh “Đồng ý, đồng ý, đương nhiên là đồng ý.”.Kỳ Dục nghiêng đầu hôn vào lòng bàn tay cô, rồi đưa tay ôm cô ngồi dậy. “Nếu đã đồng ý rồi, thì hãy dậy thôi.” Anh nói như ra tình của Tiêu Sênh đã khá hơn rất nhiều, mặc dù cô vẫn chưa thể nhớ lại những việc trước kia, nhưng cũng không còn nhìn thấy người là sợ hãi tránh né, hơn nữa cô đã có thể giao lưu nhẹ nhàng với mọi người, vì thế Kỳ Dục mới dám dẫn Tư Ngôn đến thăm viện cách chung cư của Kỳ Dục tương đối xa, nên anh lái xe đưa Tư Ngôn tới đang đứng bên ngoài phòng bệnh, Tư Ngôn thấy không khí trong bệnh viện ngột ngạt đến mức khó thở. Cô bám chặt lấy tay Kỳ Dục, ngẩng đầu nhìn anh vẻ lo lắng. Kỳ Dục miết miết lòng bàn tay cô, an ủi “Hiện tại cô em ấy giống y như một đứa trẻ con, em không cần phải lo lắng gì cả, có điều cô em ấy có một chiếc túi cặp sách cũ, bất kỳ ai cũng không thể chạm vào nó, nhớ nhé?”.Tư Ngôn gật gật đầu “Vâng, chỉ là em không kiềm chế nổi, Kỳ Dục à, cứ như là em sắp sửa gặp một người bạn đã lâu không gặp ý, bồi hồi đến mức tim em đập loạn xạ cả lên.”. Kỳ Dục rướn rướn mày, anh không nói gì, nắm lấy tay cô rồi đẩy cửa đi vào phòng Sênh đang ngồi trên giường bệnh, tay đang nghịch món đồ chơi làm bằng len sợi, người trông chừng cô là một phụ nữ trung niên, chị đang quét dọn vệ sinh, dáng vẻ thật thà chất phác. Thấy Kỳ Dục bước vào, chị bước đến chào hỏi niềm nở “Chào anh, anh đến rồi ạ!.”.Kỳ Dục nhìn Tiêu Sênh đang chăm chú nghịch đồ chơi mà chẳng hề để ý gì đến anh và Tư Ngôn, lại quay sang hỏi người phụ nữ “Mấy hôm nay cô ấy thế nào?”.“Vẫn như trước ạ, nhưng bắt đầu khá hơn nhiều rồi, có thể chơi một mình, cũng không còn quấy như trước nữa, anh cứ yên tâm.”Kỳ Dục gật gật đầu, bảo người phụ nữ ra ngoài một lát, rồi anh kéo Tư Ngôn bước đến ngồi cạnh giường bệnh, anh khẽ giọng gọi “Sênh à.”.Tiêu Sênh như chẳng nghe thấy gì, cũng chẳng ngẩng đầu Dục nhíu nhíu mày, cất cao giọng hơn gọi “Sênh à?”.Lúc này Tiêu Sênh mới hoảng hốt ngẩng đầu lên, sau khi nhận ra là Kỳ Dục cô mới nở một nụ cười tươi rói, để lộ ra cặp lúm đồng tiền hai bên má “Anh đến rồi à!.”.Tư Ngôn ngồi bên cạnh không nói lời nào, cô nhìn chăm chú khuôn mặt đang cười của Tiêu Sênh, chẳng thấy cô ấy ta giống mình ở điểm nào, nhưng không biết vì sao, cô luôn có một cảm giác thân thuộc trào dâng tự đáy lòng, cái nơi nào đó đã bị bít chặt trong con tim dường như vừa được tách kén, cô đưa tay áp chặt lên ngực mình, thứ cảm giác kỳ lạ đó vẫn chưa tiêu đã nằm lâu trên giường bệnh, nên tóc tai Tiêu Sênh hơi rối bù. Kỳ Dục nghiêng người qua vuốt những sợi tóc đang vương trước mặt cô một cách rất tự nhiên, anh giúp cô vuốt chúng sang bên tai “Ừ, mấy hôm nay em ngoan chứ?”.Tiêu Sênh cười cười gật đầu “Có chứ, em rất ngoan mà.”.Tư Ngôn ngồi bên cạnh nhìn những cử chỉ và lời nói thân mật giữa hai người đó, trong lòng thoáng chút ghen tị, nhưng xét lại thì họ chẳng qua cũng chỉ là anh em, đâu đáng để cô ghen tị chứ?Kỳ Dục lại nói chuyện với Tiêu Sênh thêm một vài câu nữa, rồi quay đầu nhìn Tư Ngôn “Trưa nay Tiêu Sênh sẽ đi ăn cơm với chúng ta, nhé?”.“Ừm.” Tư Ngôn gật như lúc này Tiêu Sênh mới phát giác ra sự có mặt của Tư Ngôn, cô thần người nhìn đối phương một lúc, đôi mắt mỗi lúc một mở to. Tư Ngôn đưa tay chỉ vào Tiêu Sênh, ấp a ấp úng nói “Sênh, Sênh cô ấy…”.“Sênh, em định làm gì thế? Cô ấy là Tư Ngôn.” Kỳ Dục ôn tồn mặt Tiêu Sênh vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Bỗng nhiên cô nghiêng người với lấy chiếc túi cặp sách mà cô vẫn hết mực nâng niu coi trọng, rồi không ngừng thực hiện những ký hiệu khó hiểu, còn kiên quyết nhét cho bằng được chiếc túi cặp sách vào tay Tư Ngôn sợ hãi không dám nhận, không biết nên làm thế nào cô liếc nhìn Kỳ Dục. Cô còn nhớ trước khi vào phòng bệnh Kỳ Dục đã nói với cô, rằng Tiêu Sênh có một chiếc túi cặp sách cũ, không ai được động vào nó, nhưng lúc này sao cô ấy ta lại kiên quyết đưa nó cho cô?Thấy Tư Ngôn không đón nhận chiếc túi cặp, Tiêu Sênh bỗng rưng rưng nước mắt, nói không rõ lời, hai tay vẫn làm những ký hiệu khó hiểu, dẫu sao thì mục đích vẫn là muốn Tư Ngôn nhận lấy chiếc túi Dục thấy những động tác của Tiêu Sênh có phần kỳ lạ, tuy anh không hiểu ý nghĩa của chúng nhưng vẫn bảo Tư Ngôn nhận lấy chiếc túi vậy Tiêu Sênh thở phào nhẹ nhõm, tuy trên mặt vẫn chan đầy nước mắt, nhưng nụ cười đã xuất hiện trên môi, cô ta ấy lại ra ký hiệu bảo Tư Ngôn mở túi cặp sách Ngôn chẳng hiểu gì, nhưng sợ Tiêu Sênh lại bị kích động, cô đành mở chiếc túi cặp sách ra, khi nhìn thấy những đồ vật bên trong đó tim cô bỗng như ngừng đập. Cái cảm giác thân quen khó hiểu kia càng trở nên sâu sắc hơn, tay cô run run lôi ra chiếc ống kính vạn hoa rất bắt mắt bên trong, cô đưa lên mắt nhìn một lát, rồi từ từ nhắm đôi mắt lại, vết thương vốn đã khỏi hoàn toàn nơi lồng ngực trái bỗng lại đau nhói, cơn đau khiến cô bất giác rúm khom người cô không được khỏe, Kỳ Dục vội vã dang tay ôm lấy cô. “Em sao thế?” Anh ân cần Ngôn hít sâu một hơi, cảm giác đau và bức bí nơi lồng ngực đã giảm bớt đi nhiều. Lúc này cô đứng thẳng người, hướng về Kỳ Dục xua xua tay “Em không sao, vừa rồi bỗng nhiên thấy khó chịu quá.”. Cô cười, đặt ống kính vạn hoa trở lại vào túi cặp, rồi kéo khóa kéo lại, định trả lại cho Tiêu Sênh, nhưng nào ngờ Tiêu Sênh hất tay lùi về phía sau, như ý bảo thứ cô đã tặng đi rồi thì không bao giờ nhận lại Ngôn thực sự không biết phải làm sao, đây chắc là lần đầu tiên cô gặp Tiêu Sênh, nhưng tại sao Tiêu Sênh lại đối với cô tốt như thế? Cô ấy có thể tận tay tặng cho cô chiếc túi cặp sách mà ngay cả những người thân cũng không được động vào?Sự việc này không những khiến Tư Ngôn băn khoăn, mà ngay cả Kỳ Dục cũng không hiểu tại sao, thậm chí anh còn nhớ, một lần có người tưởng rằng Tiêu Sênh không cần chiếc túi cặp ấy nữa bèn đem ném vào thùng rác, không ngờ nhận được sự phản ứng gay gắt từ phía Tiêu Sênh, lần đó cô kích động đến mức nhảy từ trên lầu xuống, suýt chút nữa mất đi tính mạng. Anh tưởng rằng chiếc túi cặp sách là vật quan trọng nhất nhất của cô, nhưng tại sao cô lại tình nguyện đem tặng cho người khác? Hơn nữa lại tặng cho Tư Ngôn -– người mà cô mới gặp lần đầu tiên?Tiêu Sênh cười rất tươi, cô cũng không nói thêm câu nào nữa, chỉ ngồi cười hi hi nhìn hai người. Cả hai đều muốn hỏi nhưng không biết nên hỏi thế nào, cuối cùng quyết định bỏ qua câu hỏi Dục và Tư Ngôn đến bệnh viện vào lúc gần trưa, mới ngồi một lúc đã đến giờ ăn cơm. Kỳ Dục đi tìm bác sĩ chịu trách nhiệm chính bệnh tình của Tiêu Sênh xin phép cho cô được ra ngoài, anh dẫn cả Tiêu Sênh đi theo, ba người đến một nhà hàng gần bệnh Sênh nằng nặc đòi ngồi sát bên Tư Ngôn, không còn cách nào khác Tư Ngôn đành phải ngồi bên cạnh cô ấy. Trong lúc ăn, Tư Ngôn thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Tiêu Sênh, thấy hai người vui vẻ quan tâm đến nhau như vậy, Kỳ Dục cũng thấy yên tâm. Bữa cơm chưa xong thì Kỳ Dục nhận được một cú điện thoại, anh đứng dậy ra bên ngoài phòng bao nghe điện thoại. Cú điện thoại gọi tới là của Trình Hải An gọi tới. “Kỳ Dục, anh cậu đang ở đâu thế? Có thể về công ty ngay được không? Bài hát ghi âm hôm qua có vấn đề rồi, có thể ghi âm lại lần nữa được không?”.“Nhất định phải là bây giờ à?” Kỳ Dục nhìn hai người phụ nữ đang nhìn nhau cười qua khe cửa, bất giác đôi mày chau lại.“Đúng vậy, vốn dĩ chúng ta phải phát hành album này vào trước năm mới, bây giờ đã qua Noel rồi, làm sao trì hoãn được nữa? Anh đang có việc bận hay sao? Không thể bớt chút thời gian được ư?”Kỳ Dục hít một hơi thật sâu, nói “Để xem đã, tôi sẽ cố gắng sắp xếp.”.Anh quay trở lại chỗ ngồi, Tư Ngôn quan sát thấy sắc mặt Kỳ Dục có chút thay đổi, bèn hỏi “Sao thế? Có chuyện gì sao, anh?”.“Lát nữa anh phải đến công ty một lát.”“Vội lắm không?” Tư Ngôn hỏi,. “Hay là anh cứ đi đi, em cũng muốn dẫn Tiêu Sênh đi dạo quanh đây, rồi lát nữa em sẽ tự đưa cô em ấy quay lại bệnh viện được mà.”Kỳ Dục do dự nhìn Tiêu Sênh, anh vốn lo sợ hai người bọn họ sẽ không hòa hợp khi ở cùng nhau, nhưng sự thực đã chứng minh quan hệ giữa họ tốt đẹp đến không ngờ, do đó anh không còn lo lắng nữa “Vậy thì làm phiền em nhé, trên đường phải cẩn thận, đừng có ở bên ngoài quá lâu, biết chưa?”.Tư Ngôn gật đầu “Anh cứ đi đi, đừng để người ta đợi quá lâu.”. Nói rồi cô đẩy Kỳ Dục Dục quay đầu nhìn hai người một lần nữa, thấy không có vấn đề gì rồi mới quay người đi thanh toán, sau đó rời khỏi nhà Ngôn ngồi ở chỗ xa xa, cô đưa tay vuốt vuốt má mình, vừa nhìn Tiêu Sênh đang ăn một cách vui vẻ vừa khẽ thở dài, miệng lẩm bẩm “Rốt cuộc chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi nhỉ?”.
nếu anh chưa lấy vợ em chưa lấy chồng