Tam phòng mà chỉ có một vị nữ nhi duy nhất xuất ra từ đại phòng tên là Giang Diệu, trên nàng có 3 ca ca ruột và 7 đường huynh. Nàng chính là hòn ngọc quý trên tay họ, từ nhỏ thích gì được nấy, ai bắt nạt nàng thì đúng là gặp phải tháng xui xẻo. Sau khi lớn lên, tiểu nữ nhi phấn điêu ngọc mài ngày xưa đã bị Tuyên Vương Lục Lưu bắt về nhà "ăn". Cao thủ tu chân - Diệp Thiên (Truyện full) - Tác giả: Phong Hòa - Chương 3140- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247. doc truyen. Danh sách. Truyện Teen Hay; Ngôn Tình Ngược; không thể sử dụng được một phần mười sức mạnh ở lúc toàn thịnh, không phải chỉ còn Lượt nghe: 184. Giọng đọc: MC Anh Sa. Cô Vợ Đem Bán. Nhà Giàu Đổi Dâu Làm Con Hầu. Nàng Thư. Nắm Giữ Vận Mệnh. Mượn Chồng Của Chủ. Chia sẻ. Mời quý khán thính giả cùng đón nghe bộ truyện ngôn tình đời thực có tên gọi Giành Giật Yêu Thương được diễn đọc bởi MC Truyện Ngôn Tình, Ebook Ngôn Tình, Sắc Nữ, Hiện đại, Cổ đại. Giả Diện Đích Thịnh Yến - [Chương 65] Yến.Yến, 10/10/22 lúc 02:20. RSS. Truyện đã ngừng đăng. Đề tài thảo luận: 105 Bài viết: 8,666. Mới nhất: Kiêu Gia Cưng Vợ - Hạ Mạt Vi Nhiên Mun lùn, 4/3/20. RSS. Như vậy Hiệp Hòa là huyện đầu tiên trong toàn tỉnh thành lập Ủy ban dân tộc giải phóng huyện và có Nghị quyết tạm chia ruộng đất. Trước áp lực của cách mạng, tri huyện Thái Vĩnh Thịnh hết sức hoảng sợ, đã nhắn tin xin được gặp cán bộ Việt Minh. WGTq. Thể loại Ngôn tình – Dị giới – Xuyên không – Nữ cường nam cườngĐộ dài 3 quyển Bạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, nói chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi dễ. Nàng yêu phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí yêu đến quên mình. Tại một đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ một kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất mạng. Khi Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra sự cuồng vọng không kiềm chế được. Nam Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đi đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ! Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy không vừa mắt, cũng đánh! “Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến không biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng một kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo! Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu không lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. Thì ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính! Trước kia Bạch Phong Hoa vì không muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu đi ánh hào quanh của chính mình. Mà ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra một hồi thịnh thế Phong Hoa! Đây không phải là một thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đấu. Tại đây, một thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi? Chiến khí của Cung Ngọc Phong mộng ảo như bình thường, là hư vô nhưng cũng là không hư người Bạch Phong Hoa phát ra chiến khí, chiến khí màu trắng giống như hào quang của ánh mặt trời bắn ra bốn phía, trên tay Phong Hoa là Trường Không kiếm có mười phần chiến khí, hào quang chín màu bắn ra xung quanh làm mọi người mê quang, vô vàn hào quang tập hợp ở nơi này, xinh đẹp vô bộ lôi đài bị ánh sáng bao phủ, tất cả mọi người trên lôi đài đứng lên. Vô số hào quang bắn lên cao, đem toàn bộ lôi đài chiếu sáng rực rỡ. Tất cả mọi người đều bất động trước cảnh này, rốt cuộc là cấp bậc gì mới có thể tạo ra được tình huống như thế này?Trên lôi đài, Bạch Phong Hoa và Cung Ngọc Phong đã cùng nhau chiến này đấu, đối thủ không phải thử sức mà đã dùng đến bản lĩnh thật sự của bản chiến khí của Bạch Phong Hoa và Cung Ngọc Phong va vào nhau, trong lòng Bạch Phong Hoa có một cổ cảm giác kì lạ, chiến khí của Cung Ngọc Phong vô cùng quỷ dị, quỷ dị khôn cùng…Nếu nói chiến khí của Bạch Phong Hoa lúc này rất đáng sợ, giống như hổ dữ rời núi, như rồng rời bến, khó đỡ. Thì chiến khí của Cung Ngọc Phong giống như hơi thở bình thường, gắt gao vờn xung quanh, giống như con xà độc chờ thời cơ để Không kiếm trong tay Bạch Phong Hoa hơi run run, giống như không khỏe.“Bạch Phong Hoa, ngươi cẩn thận một chút. Người này rất quỷ dị” Giọng nói của Khốc Khốc vang lên trong đầu Bạch Phong Hoa “Trường Không nói hắn ghét cảm giác này, làm cho hắn thấy không thoải mái chút nào.”Mắt Bạch Phong Hoa nheo lại, tránh một đòn tấn công của Cung Ngọc Phong, nhảy về phía sau, cách xa Cung Ngọc Phong. Không cần Khốc Khốc nói, nàng cũng biết Cung Ngọc Phong kia không phải là người đơn Cung Ngọc Phong cũng không cho Bạch Phong Hoa có thời gian thở, ngay lập tức dùng bảo kiếm trong tay đánh về phía Bạch Phong Hoa. Ánh mắt Bạch Phong Hoa trầm xuống, dùng kiếm đỡ thanh kiếm gặp nhau, nhưng không hề có tiếng va chạm như tưởng tượng. Lúc gặp nhau này, trong lòng Bạch Phong Hoa trầm xuống, bởi nàng cảm giác được rất rõ, chiến khí của đối phương đang xâm nhập vào, trong nháy mắt bao vây Trường Không kiếm trong tay Bạch Phong Hoa. Mà Trường Không kiếm ngày càng run mạnh lôi đài nhìn xuống thấy tình cảnh này, ánh mắt Mạc Thanh Tuyệt lạnh dần, thậm chí sâu trong đáy mắt hiện lên tia lo lắng khó người phát hiện Thần Phong nắm chặt tay, nhìn tình huống trên lôi đài, thực lực của bọn họ đều thấy rất rõ. Phong Hoa đang gặp tình huống gì? Thánh giả Huyền Vũ này đang sử dụng chiến khí gì? Tại sao lại kỳ lạ như vậy? Thật đáng giận. Nghĩ đến đây, trong lòng Lạc Thần Phong dâng lên một suy nghĩ, nếu như hắn cùng thánh giả Huyền Vũ đánh trận này, kết quả sẽ ra sao?Mà trên lôi đài, Bạch Phong Hoa cùng Cung Ngọc Phong còn giằng co. Một cảm giác xấu xuất hiện trong lòng Bạch Phong Hoa. Thánh giả Huyền Vũ này, nàng cảm thấy có gì không này giống như khổ chiến, nhưng lại giống như không nhiên vào lúc đó —-“Mau thu hồi Tiểu Không! Nhanh! Bạch Phong Hoa, nếu thu hồi trễ thì không ổn đâu.” Giọng nói của Khốc Khốc vang lên trong đầu Bạch Phong Hoa, Khốc Khốc trước đây luôn không để ý chuyện gì, thế mà bây giờ lại kêu Bạch Phong Hoa với giọng nói gấp gáp như thế thật khiến người ta sợ Phong Hoa không suy nghĩ nhiều, trong lòng nàng hiểu rõ, chiến khí của Cung Ngọc Phong rất quỷ dị. Nàng đem Trường Không kiếm thu lại, đem giấu nó vào trong vỏ kiếm, ánh sáng lóe mắt kia trong khoảnh khắc biến mất, những tia sáng mãnh liệt tản đi dần. Bạch Phong Hoa tay không đứng thẳng trên lôi đài. Còn Trường Không kiếm lại im lặng đứng ở bên hông Phong Hoa chậm chạp rờ trên đuôi kiếm, có điều lúc này Trường Không kiếm giống như mất đi ý thức, giống như ngất đi, không đáp lại.“Tiểu Không ý thức đang hỗn loạn, hắn rất mệt, cần được nghỉ ngơi”. Giọng nói của Khốc Khốc có chút sốt ruột, không nghĩ đến đối thủ lại mạnh như vậy, giống như có thể khắc chế được ý thức của thần khí. Hơn nữa, hắn vừa rồi không bị ảnh hưởng chút nào. Xem ra, chiến khí của nam tử lạnh lùng trước mắt, ngoài việc khắc chế Tiểu Không cũng có thể khắc chế chính mình. Làm sao mới tốt đây? Tiểu Mộc, ngươi ở trong này thì tốt rồi. Bạch Phong Hoa này đúng là chẳng hay ho gì, hôm nay thế mà lại gặp đối thủ phiền phức màn trước mắt này làm cho mọi người ngây ngẩn. Có người không hiểu tại sao Bạch Phong Hoa lại thu hồi thần khí đứng đầu, kiêu ngạo đứng thẳng ở lôi đài. Nàng có ý gì? Chẳng lẽ muốn tay không đấu với Thánh giả Huyền Vũ? Có phải quá coi thường đối thủ hay không?Nhưng nếu là cao thủ đương nhiên phát hiện ở trường hợp này có điểm không đúng, mà Bạch Phong Hoa muốn dùng tay đấu sao lại phải chờ lúc này? Hai thánh giả đấu nhau không phải chuyện thường, Bạch Phong Hoa cũng không thể nhục nhã đối thủ của mình bằng cách này. Vậy lý do chỉ sợ là thần kiếm có ai đã làm cho Trường Kiếm không thể sử dụng?Trên khán đài một nhóm cao thủ làm giám khảo đều kinh ngạc nhìn Cung Ngọc Phong. Nam tử có khuôn mặt lạnh lùng bình tĩnh kia, hắn có thể làm được ư? Hắn có thể đem Bạch Phong Hoa bức tới tình trạng này? Làm cho nàng không thể dùng thần khí?Mạc Thanh Tuyệt lạnh lùng nhìn tất cả, im lặng không lên tiếng.“Không tốt! Thật sự đã xem thường tên tiểu tử Huyền Vũ thánh giả này rồi, hắn thế mà có thể làm cho Phong Hoa không dùng được thần khí.” Nhị trưởng lão giống như con kiến bị đem đi chiên, lẩm bẩm một mình, sắc mặt lo lắng. Bạch Tử Mặc cùng An Thiếu Minh ngồi cạnh hắn cũng lo lắng không kém, tất cả đều nhìn Bạch Phong Hoa đang đứng trên lôi đài một cách lo lắng tột cùng.“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thần khí của tỷ tại sao không thể dùng được?” Bạch Tử Mặc cắn răng, lo lắng nhìn về phía lôi đài.“Bạch tỷ tỷ hiện tại không chiếm được ưu thế” Giọng nói của An Thiếu Minh tràn đầy sự lo lắng, nhưng vẫn giữ nguyên quan điểm của mình “Nhưng không sao, ta không tin Bạch tỷ tỷ lại thua. Tỷ ấy nhất định sẽ thắng”“Đúng vậy, ta cũng tin tỷ sẽ thắng” Bạch Tử Mặc nghe được câu cuối cùng của An Thiếu Minh, trong nháy mắt tâm tình bình tĩnh lại mỉm cười nói “Ta luôn tin tưởng tỷ tỷ”Nhị trưởng lão nghe vậy, có chút kinh ngạc nhìn hai thằng nhóc cạnh mình. Hai tên tiểu tử này có lòng tin với đồ đệ mình lớn như thế sao? Mà làm sư phụ của Bạch Phong Hoa, hắn càng không thể lo lắng như thế. Thật sự không giống hắn chút nào!“Đúng, đồ đệ bảo bối của ta sẽ thắng, chờ đi” Nhị trưởng lão tin tưởng, mong chờ nhìn Bạch Phong lôi đài, bốn mắt nhìn nhau.“Ta nói, ngươi cẩn thận một chút” Thanh âm của Cung Ngọc Phong rất lạnh, nhưng lại mang theo một cỗ ý tứ kì Phong Hoa lạnh lùng nhìn người trước mặt “Ngươi dùng chiến kỹ gì? Tại sao nó có thể ăn mòn được ý thức của thần khí?”“Đúng là ngươi đã nhìn ra” Ngữ khí của Cung Ngọc Phong lớn hơn một chút “Không sao, ngươi áp dụng đúng cách, nếu lúc nãy ngươi không thu lại thần khí, hậu quả chắc chắn rất nghiêm trọng”“Ngươi có thể phá được ý thức của Trường Không kiếm?” Bạch Phong Hoa sợ hãi trong lòng.“Ta..ta không làm được. Nhưng ta có thể khiến hắn hỗn loạn, không bao giờ tỉnh lại được nữa” Cung Ngọc Phong trầm giọng trả Phong Hoa nghĩ mà sợ hãi vuốt ve Trường Không kiếm bên hông mình. Tuy Trường Không kiếm không nói, nhưng hắn với nàng đã không thể rời nhau, ở thâm tâm, Bạch Phong Hoa không xem hắn là một thanh kiếm bình thường, mà là một người bạn. Nếu Trường Không kiếm biến mất như vậy, nàng tất nhiên sẽ luôn hối tiếc trong lòng.“Tiếp theo, ngươi nên cẩn thận” Thanh âm lạnh lùng của Cung Ngọc Phong lại vang lên bên tai Bạch Phong lòng Bạch Phong Hoa chùng xuống, nhìn đến Cung Ngọc Phong giơ bảo kiếm trong tay ra, chiến khí màu trắng ở giữa không trung bùng nổ, khuếch tán. Một cổ lực lượng mạnh mẽ tản ra, nhưng cổ sức mạnh này rất bình tĩnh, không có chút cuồng bạo. Sức mạnh này cứ thế là tản ra, tản khắp lôi đài thì dừng Phong Hoa hừ một tiếng, vươn tay phải, giữa không trung xuất hiện một vòng tròn, chiến khí màu trắng lúc ẩn lúc hiện hiện ra. Một chiêu này chính là Càn Khôn xoay, Bạch Phong Hoa bây giờ không sợ bị lộ. Trước kia dùng chiêu này giết chết kẻ mạnh nhất ở Đông Mộc quốc – Khâu Duy, đêm đó chắc chắn có nhiều người thấy. Khi đó Bạch Phong Hoa còn yếu nên mới giấu chiêu này. Nhưng hiện tại, không cần nên lúc Bạch Phong Hoa dùng chiêu này, những quý tộc ở Đông Phong quốc cùng một số cao thủ hô lên. Đêm kia, cô gái nhỏ đánh chết Khâu Duy, thì ra là Bạch Phong Hoa! Khi đó Bạch Phong Hoa chỉ mới có chiến khí cấp tám, thế mà có thể đánh chết Khâu Duy có chiến khí cấp chín. Cái này kinh khủng đến mức nào? Tuổi nhỏ đã có khí thế cùng thủ đoạn như vậy…“Chiêu này với ta hoàn toàn vô dụng” Cung Ngọc Phong nhìn chiêu thức của Bạch Phong Hoa, bình tĩnh lên tiếng. Ngay sau đó, Cung Ngọc Phong cùng chiến khí mạnh mẽ kia trực tiếp tấn công Bạch Phong Phong Hoa không lùi bước, cũng không vì lời nói của Cung Ngọc Phong mà dao động, nàng lạnh lùng đem chiêu Càn Khôn này sử cổ chiến khí xuất ra, chạm vào nhau…Tiếng nổ lớn không có xuất hiện. Cái gì cũng không xuất lúc ấy, toàn bộ lôi đài đều bị sương khói màu trắng vờn quanh, không nhìn thấy cái gì ở bên Thanh Tuyệt nhíu mày, sắc mặt không chút gợn sóng bây giờ đã thay chỉ hắn, tất cả các cao thủ đều thay đổi sắc vì ngay lúc này, ở trên lôi đài, hơi thở của hai người đều biến mất, tất cả đều không còn!Hơi thở của Bạch Phong Hoa cùng Cung Ngọc Phong đều biến mất. Hai người giống như chưa từng xuất hiện trên lôi đài.“Thế này là sao? Người đâu?” Trên thượng đài, giám khảo không nhịn được, lo lắng đứng dậy nhìn về phía lôi tình hình trước mắt có lẽ là đông quy vu tận? [1] Bạch Phong Hoa và Cung Ngọc Phong thật sự cùng chết ư?Không có khả năng!Tuyệt đối không có khả năng a!“Phong Hoa, Phong Hoa ở đâu?” Lạc Thần Phong nhìn lôi đài toàn sương khói, trong lòng co mặt Mạc Thanh Tuyệt lạnh lùng, bình tĩnh nhìn về phái lôi đài tràn đầy sương khói kia.“Ngồi xuống, kiên nhẫn đợi. Hai người kia chỉ mới bắt đầu mà thôi.” Giọng nói của Mạc Thanh Tuyệt rất nhẹ, rất lạnh, trong một lát truyền khắp toàn bộ khán đài. Không chỉ là người ở trên thượng đài nghe được, mà còn là toàn bộ hội trường đều nghe thấy. Giọng nói của Mạc Thanh Tuyệt xuất hiện rõ ràng bên tai từng người, giống như đâm vào trong trái tim của từng trưởng lão kinh ngạc nhìn Mạc Thanh Tuyệt, nhưng khi thấy Mạc Thanh Tuyệt nhắm mắt lại, liền im người quay đầu nhìn về phía lôi đài, sương khói màu trắng đem lôi đài bao phủ kính, giống như một thế giới bình thường. Nhưng mà sương khói màu trắng kia, chỉ bao phủ quanh lôi đài mà không tản trên lôi đài cùng bên ngoài lôi đài, phân biệt rõ màn này làm nhiều người nhìn nhau, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?Bạch Phong Hoa cả người giống như mất hết tri giác. Xung quanh là một mảnh tối đen, dưới chân không có gì. Chậm chạp mở mắt, xung quanh tất cả đều là gương.“Vào luân hồi kiếp, vạn kiếp bất phục…” [2]Một tiếng thở dài bỗng nhiên vang bên tai Bạch Phong hồi…Bạch Phong Hoa đánh giá xung quanh. Đây là chuyện gì? Gương, toàn bộ căn phòng đều là gương. Trong gương giống như có hình Phong Hoa nhìn vào chiếc gương gần mình nhất, kinh ngạc. Ở ngay giữa gương, hiện hình ảnh của Bạch Phong Hoa nói lắp bắp, ở xa xuất hiện hào quang bắn về phía Nam Hoa Vương. Tất cả đều là tâm tình hỉ nộ ái ố của Nam Hoa Phong Hoa nhíu mày, quay đầu nhìn về phía cái gương gần nhất ở bên phải, trong gương rõ ràng là Bạch Phong Hoa bị Bạch Tử Mặc châm chọc khiêu khích. Bạch Tử Mặc lớn tiếng trách cứ, ánh mắt đau lòng, không cam lòng chạy đi. Để lại một mình Bạch Phong Hoa ở nơi đó thần sắc ảm bên trái, là Bạch Linh Khê cùng Bạch Phong Hoa, Bạch Linh Khê nhìn như an ủi, nhưng kì thực là chanh chua châm chọc, làm cho hai mắt Bạch Phong Hoa mông lung đẫm người nhìn về cái gương phía sau, là Tiết Nhu Nhi và Bạch Hận Thủy còn có Bạch lão gia tử và Bạch Dịch Thủy, bọn họ rất yêu thương Bạch Phong Hoa, tất cả đều được hiện lên ở rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?Bạch Phong Hoa mở mắt nhìn lại, hình ảnh trong gương hiện ra toàn bộ là nàng. Đây chính là nàng, nhưng rồi cũng không phải là nàng. Đây là Bạch Phong Hoa!Lại nhìn một cái gương nữa, hiện lên trong gương là mình đánh chết Khâu Duy, mình thu phục thần khí, mình cùng Mạc Thanh Tuyệt ở một chỗ, mình cùng sư huynh Nam Cung Vân ở cùng một chỗ…Tất cả đều từng chút từng chút hiện lên ở trong Phong Hoa chậm rãi đi tới phía trước, càng đi tới càng thấy nhiều chuyện ngày xưa đều bày ra trước mắt, chân thật giống như đang xảy ra là, cái này gọi là luân hồi?Khóe miệng Bạch Phong Hoa hiện lên một tia khinh thường. Trong lòng nàng cũng đã có dự đoán. Việc này, chỉ sợ là do Huyền Vũ thánh giả Cung Ngọc Phong làm đi tới phía trước, sắc mặt Bạch Phong Hoa liền biến vì nàng thấy được chính mình ở hiện đại!Chân thật là mình sinh hoạt ở thế kỉ hai mươi mốt!Cái bóng dáng cô độc kia, trên mặt mang theo nụ cười lạnh lùng, quật cường, quen thuộc như vậy, nhưng lại làm cho lòng nàng căng mặc lễ phục, giày cao gót tao nhã, quần áo nịt màu đen, …Những chuyện ngày xưa đều hiện lên rõ ràng, làm cho lòng của nàng không ngừng nhảy sâu trong trí nhớ ẩn nấp dưới đáy lòng, ở giờ phút này đều bị kích thích .Cô độc, tịch mịch, bất lực, thê lãnh, cảm giác này làm cho người ta sắp hít thở không thông, cảm xúc trong nháy mắt điên cuồng đi lên.“Không ai ở bên cạnh ngươi, không ai hiểu ngươi, vui của ngươi, buồn của ngươi, đều không có ý nghĩa gì. Sự tồn tại của ngươi, chính là luân hồi không ngừng thê lương như vậy.”Giọng nói sâu kín trong lòng lại vang lên bên tai Bạch Phong không, thê lương vô tận chính là luân hồi của mình, chính là số mệnh của mình sao?“Tất cả đều đã trôi đi, tất cả đều đã tan thành mây khói. Trong lúc đó mở mắt nhắm mắt, tất cả đều ngơ ngẩn.”Âm thanh sâu kín tràn ngập sự đau ngập trong nỗi đau thương. Bước chân Bạch Phong Hoa chậm lại, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên mơ tồn tại, rốt cuộc là vì cái gì?Cảm giác ấm áp ngày càng xa, chỉ còn lại lạnh cả đều rời bỏ mình mà đi sao?Ngày hôm nay trong lúc, chỉ còn lại mình mình?Kết cục không ngừng lặp lại như vậy sao? Lại luân hồi vì một người, xung quanh chỉ có sự lạnh lẽo giống như băng sao?Mê man, đau lòng, dần dần bao phủ Bạch Phong tại thời điểm ý thức của Bạch Phong Hoa dần dần mơ hồ, hình ảnh trong cái gương trước mắt lại nổi lên biến Thanh Tuyệt một thân áo trắng, lúc đó một mình đứng giữa trời đất, ánh mắt tràn đầy ưu thương. Đó là một nơi xa lạ, Bạch Phong Hoa chưa bao giờ gặp qua cảnh này. Trong tay Mạc Thanh Tuyệt gắt gao nắm lấy cây sáo hắn vẫn thường để bên hông. Ánh mắt ưu thương của hắn dần dần biến thành kiên nghị.“Chỉ vì nàng…” Trong gương, Mạc Thanh Tuyệt nhẹ nhàng mở miệng, không có phát ra âm thanh gì, nhưng mà, Bạch Phong Hoa lại hiểu rõ những lời hắn vì nàng…Chỉ vì nàng…A! ——Ở giờ phút này ý thức của Bạch Phong Hoa nháy mắt tỉnh táo tại mình rốt cuộc đang mê mang cái gì?Chuyện quá khứ, vì sao không thể tự kềm chế mà còn muốn đắm chìm trong đó? Những bi thương cô độc này đã qua đi, vì sao mình lại không buông tha cho chính mình?Những gì hiện tại mình có được, vì sao mình lại quên toàn bộ?Người nhà họ Bạch yêu thương, quan tâm, còn có An Thiếu Minh, sư phụ, sư huynh, Lâm Sở Sở, Duy Phong, Tiêu Dao Vương gia…Còn có Mạc Thanh Tuyệt!Cái gì gọi là luân hồi, có luân hồi hay không thì đã thế nào?Cho dù mình lần lượt luân hồi, nhưng mà vận mệnh nằm ở trong tay mình, chính mình sẽ một lần nữa thay đổi mọi chắc hiện tại, nắm chắc những thứ mình đang có, như thế là đủ lòng Bạch Phong Hoa rộng mở, mê võng cùng sự lạnh lẽo ở giờ phút này liền tan rã, tan thành mây ngoài lôi đài, ánh mắt mọi người đều tập trung vào làn sương khói màu trắng đang tràn ngập trên lôi đài. Trong lòng mọi người đều nghi hoặc cùng không yên. Phía trên kia im lặng đến đáng sợ, im lặng một cách quỷ nhiên, Mạc Thanh Tuyệt hơi hơi giương mắt, nhìn về phía trên lôi đài, khóe miệng gợi lên một chút độ sau đó, trên lôi đài đã xảy ra dị biến. Lôi đài đang ngập tràn sương khói màu trắng, ở giữa bỗng nhiên bắn ra một cường quang màu trắng, ngay sau đó, ngày càng nhiều cường quang màu trắng điên cuồng bắn ra giống như một con khói màu trắng mông lung gặp phải ánh mặt trời cực nóng liền nhanh chóng tiêu tán. Vô số tia sáng trắng mãnh liệt biến thành ba màu, năm màu, bảy màu, chín màu… bắn ra đầy trời, đem phía trên không lôi đài chiếu sáng vô cùng, như muốn đoạt lòng Thanh Tuyệt mỉm cười, nhìn lôi đài, không nói Thần Phong kinh ngạc đứng lên, nhìn giữa lôi đài. Ánh mắt mọi người cũng tập trung ở giữa lôi thở của Bạch Phong Hoa, đã trở mù màu trắng tán đi, Bạch Phong Hoa vẻ mặt ngạo nghễ đứng ở giữa lôi đài, giơ cao thần khí Trường Không kiếm trong tay lên, đầy trời là chiến khí cường đại cùng kiếm khí hòa vào nhau, cuồn cuộn không ngừng phát ra ngoài, đem sương khói màu trắng xung quanh tiêu tán hoàn toàn. Không khí tươi mát dần dần ngập tràn, không còn cảm giác áp lực giống như trước nữa. Rất nhiều chiến khí màu trắng cùng kiếm khí chín màu hỗn hợp cùng một chỗ, tựa như một con rồng đang phóng lên cao ở giữa không trung của hội trường, kéo dài mãi không thôi. Rất nhiều người chăm chú nhìn một màn đồ sộ trước mắt này, quên cả tự hỏi, quên cả hô hấp. Giờ phút này, rất đẹp, rất diễm nháy mắt mọi người đều cảm thấy giống nhau, Bạch Phong Hoa tựa như một viên minh châu, chiếu sáng chung quanh. Khoảnh khắc phương hoa!Mà ở trước mặt Bạch Phong Hoa, Huyền Vũ thánh giả Cung Ngọc Phong vẻ mặt trắng bệch, nửa quỳ trên mặt đất, một vệt máu đỏ thẩm từ khóe miệng chậm rãi chảy Phong Hoa xoay Càn Khôn, Cung Ngọc Phong nghĩ chỉ là chiến kĩ công kích bình thường, cho nên mới sẽ nói sẽ vô dụng với mình. Nhưng mà thời điểm hắn tiếp chiêu này của Bạch Phong Hoa, hắn mới biết được mình đã hoàn toàn sai cũng lâm vào trong tuyệt kĩ của chính mình, chính mình cũng không thể tự kềm chế lâm vào trong vòng luân hồi Phong Hoa thành công thoát khỏi ràng buộc của luân hồi, nhưng hắn lại không. Là hắn thi triển nhưng hắn lại bị hãm sâu trong đó, vốn dĩ là không thể đi ra. Nhưng mà Bạch Phong Hoa lại có thể thoát khỏi tuyệt kỹ của hắn, cũng nhân tiện cứu hắn ra. Cho dù được cứu ra, nhưng cũng chịu phản phệ không này, Huyền Vũ thánh giả Cung Ngọc Phong vẻ mặt phức tạp nhìn cô gái trước mắt. Nàng liền như vậy, vẻ mặt ngạo nghễ, lẳng lặng đứng ở nơi đó, chỗ sâu trong con mắt thật bình tĩnh, nhưng mà, hắn cũng hiểu được, nàng chắc hẳn trải qua hồn phách ở chỗ sâu trong lễ rửa tội. Nàng đã thấy rõ phương hướng của mình, thấy rõ nguyện vọng ở sâu trong nội tâm của mình. Không còn gì có thể gây trở ngại đến lòng của giải trừ được tuyệt kỹ của mình, cứu mình…Cung Ngọc Phong kinh ngạc nhìn Bạch Phong Hoa, muốn đứng lên, thân hình lại mạnh mẽ nhoáng lên một cái, không thể đứng vững.“Ta, thua…” Giọng nói của Cung Ngọc Phong rất nhẹ, cũng rất kiên định. Đúng vậy, thua, hắn thua. Hắn không thể vượt qua được trở ngại trong đáy lòng, nhưng mà nàng có Phong Hoa thu hồi Trường Không kiếm, nhẹ nhàng búng lên thân kiếm, Trường Không kiếm run nhè nhẹ đáp lại Bạch Phong Hoa, ý bảo hiện tại hắn hoàn toàn không có việc gì. Bạch Phong Hoa lúc này mới lộ ra một nụ cười yên chủ Tứ phương thành nhảy lên lôi đài, cao giọng tuyên bố “Trận đấu thứ hai, Chu Tước thánh giả Bạch Phong Hoa thắng!”Dứt lời, toàn bộ hội trường sôi trào đứng Phong Hoa thắng!Trận tỷ thí này, không phải kinh thiên động địa, không phải phiên giang đảo hải, nhưng lại làm cho mọi người đều chấn động trong mặt Mạc Thanh Tuyệt không che giấu ý cười nữa, hắn vẫn cứ như vậy nhìn thật sâu trên lôi đài, hào quang vạn trượng tỏa khắp thiên xa xa trên một cái ban công, hai người tựa vào nhau, đó là Tiết Nhu Nhi và Bạch Hận Thủy. Bọn họ đã đi vào Tứ Phương thành, nhưng nhưng không lập tức xuất hiện ở hội trường, mà là lựa chọn đứng từ xa nhìn chăm chú vào nhi nữ bảo bối của bọn họ.“Nàng, càng ngày càng giống người kia…” Tiết Nhu Nhi tựa đầu vào vai Bạch Hận Thủy, mỉm cười ôn nhu nhìn bóng người ở phía xa“Ân, vốn dĩ nên như thế.” Bạch Hận Thủy mỉm cười, sủng nịch nhu nhu cái trán Tiết Nhu Nhi, nói tiếp, “Chúng ta có phải nên tìm thời điểm nói sự thật cho nó hay không?”“Không!” Tiết Nhu Nhi hoảng hốt ngẩng đầu, quay sang nhìn Bạch Hận Thủy, thật nghiêm túc trả lời, “Còn chưa phải thời điểm.” Ngữ khí của Tiết Nhu Nhi vô cùng kiên quyết, ánh mắt cũng dị thường ngưng Hận Thủy nhìn ái thê thái độ bỗng nhiên kiên quyết, nao nao sau nở nụ cười, gật gật đầu, nhẹ giọng nói “Được, nghe lời nàng.”“Vâng.” Tiết Nhu Nhi mỉm cười, sau đó lại tiếp tục dựa đầu vào vai Bạch Hận Thủy, “Ân, lát nữa chúng ta xuất hiện ở trước mặt Phong Hoa, chàng nói xem đứa nhỏ kia sẽ có biểu tình như thế nào?”“Mừng rỡ như điên.” Bạch Hận Thủy cười tủm tỉm trả lời. Bọn họ chính là muốn dành cho Bạch Phong Hoa một sự bất ngờ a, nghĩ đến vẻ mặt nữ nhi bảo bối khi nhìn thấy bọn họ bỗng nhiên xuất hiện, thật sự là thú vị.“Hắc hắc, nhờ phúc của nữ nhi, lần này buôn bán thật đúng là lời to a.” Tiết Nhu Nhi bỗng nhiên tinh thần tỉnh táo, cười gian nói.“Không phải là nàng, chẳng lẽ nàng cũng giống như Tử Mặc, cũng đi…” Bạch Hận Thủy có chút đau đầu nhìn ái thê của mình. Ôn nhu săn sóc, thiện lương hiền thục, những cái đó đều là mây bay. Chỉ có hắn mới biết được ái thê của mình bản tính tiểu yêu tinh a.“Có cơ hội sao có thể không kiếm.” Tiết Nhu Nhi khẽ cười, hé ra tập ngân phiếu, đưa tới trước mặt Bạch Hận Thủy. Bạch Hận Thủy vừa thấy thấy, thiếu chút nữa trực tiếp ngất đi. Gia sản Bạch gia a! Đây là toàn bộ gia sản Bạch gia! Trời ạ, cứ như vậy đem toàn bộ đi đánh bạc. Để cho nàng làm đương gia thực sự sẽ không có vấn đề sao?Sau gáy Bạch Hận Thủy mồ hôi lạnh chảy xuống, xoa xoa cái trán đang toát ra mồ hôi lạnh, run giọng nói “Nhu nhi, nàng, nàng xuống tay tuyệt đối không nhu.”“Hừ, như thế nào, chàng không tin tưởng Phong Hoa nhà chúng ta?” Tiết Nhu Nhi hầm hừ hỏi.“Có, có, có!” Bạch Hận Thủy sủng nịch cười làm lành nói, “Lần này buôn bán lời rất lớn sao? Thật tốt quá, thật sự là quá tốt.”Tiết Nhu Nhi đắc ý cười, đem ngân phiếu thu hồi vào trong sau, Tiêu Dao Vương gia ngồi ở trong thư phòng của mình, thời điểm nhìn thấy Tiết Nhu Nhi hé ra tập ngân phiếu, khóe miệng gợi lên một chút ý cười. Người của Bạch gia, thật đúng là đều rất thú quốc trăm năm đại tái, bốn trận thi đấu, đã kết thúc được hai vậy, trận quyết đấu tiếp theo Chu Tước thánh giả Bạch Phong Hoa đấu với Thanh Long thánh giả Mạc Thanh Tuyệt. Bạch Hổ thánh giả Lạc Thần Phong đấu với Huyền Vũ thánh giả Cung Ngọc đấu của Lạc Thần Phong và Cung Ngọc Phong dường như không có gì trì hoãn. Bởi vì Cung Ngọc Phong bị nội thương nghiêm trọng, căn bản không có biện pháp khôi phục trong thời gian ngắn, thực lực đại hàng, sẽ không phải là đối thủ của Lạc Thần trận đấu làm cho người ta chờ mong nhất là trận đấu của Chu Tước thánh giả Bạch Phong Hoa và Thanh Long thánh giả Mạc Thanh người kia, đều bí hiểm, đều phong tư trác đấu trước đó của bọn họ đã lưu lại ấn tượng trong lòng mỗi người, khiến cho bọn họ rung động không đấu ngày kia hai người gặp nhau, sẽ là một trận chiến đấu kịch liệt như thế nào? Mọi người mới nghĩ tới như vậy đã thấy hứng khởi không phút này Bạch Phong Hoa im lặng ngồi ở trong xe ngựa, trên đường trở về dịch cục, thật sự phải đấu với hắn sao?[1] đồng vu quy tận chết chung. Dạng như bạn đánh một người mạnh bằng hoặc hơn mình, nhưng buộc đối thủ phải chết, bạn ra sát chiêu, chiêu đó vừa giết bạn vừa giết đối thủ. Đó gọi là đồng vu quy tận. Nói đơn giản là chết chung v[2] Vạn kiếp bất phục Vạn kiếp không phục. Bạch Phong Hoa trong lòng vừa tức vừa tiếc hận. Trí nhớ của nàng giờ phút này đã hoàn toàn đầy đủ của 2 thân phận, nàng giờ khắc này đã hiểu tâm tình của Bạch Phong Hoa. Trong lòng trừ bỏ cảm thán nàng yêu đến ngu ngốc, còn có đau lòng.“Phong Hoa, ngươi không có việc gì đâu, gia gia đã tìm y sư tốt nhất kinh thành cho ngươi, ngươi sẽ hồi phục nhanh thôi” Bạch Linh Khê ở bên giường ôn nhu trấn an. Nhưng trong đáy mắt của nàng hiện lên tia ngoan độc và không cam lòng. Tay ở trong áo đã muốn xiết chặt, vì sao Bạch Phong Hoa lần nay không chết đi! Nếu nàng chết, Bạch gia tất cả mọi người sẽ chỉ nhìn thấy Phong Hoa có khí nhưng vô lực mở mắt ra, cố gắng mở mắt nhìn Bạch Linh Khê, ánh mắt của Bạch Linh Khê liền biến sang ôn nhu cùng lo lắng ngay lập tức “Tiểu muội thế nào rồi? Có phải rất đau không?”Bạch Phong Hoa nhìn Bạch Linh Khê diễn kịch, trong lòng lại thấy không chút thú vị, bất đắc dĩ khó khăn mở miệng, chỉ chớp mắt, lại nhắm mắt không nhìn nàng.“Tiểu thư, tiểu thư, thật tốt quá, Nam Hoa Vương phái người đưa đến Thiên Tâm đan! ” Tiểu Thúy ở bên ngoài gào to chạy đến.“Hô tô gọi nhỏ còn có thể thống gì, Tiểu Thúy ngươi quên quy củ của tướng phủ sao?” Bạch Linh Khê nghe Tiểu Thúy nói, đáy mắt nổi lên ánh lửa ghen tị. Thiên Tâm đan! Nam Hoa Vương cư nhiên cấp cho Bạch Phong Hoa thuốc tiên để ăn. Bạch Linh Khê cắn môi, áp chế tức giận trong lòng, an ủi chính mình. Cũng khó trách Nam Hoa Vương hào phóng như vậy, tốt xấu gì Bạch Phong Hoa cũng chắn cho hắn một kiếm. Đúng, lý do chính như vậy!Thiên Tâm đan? Bạch Phong Hoa trong lòng rung động. Thế giới này chủ yếu là kiếm khách, đều dựa vào chiến khí để chiến đấu. Nhưng cũng có công việc khác rất quan trọng ví như dược sư. Dược sư phi thường hiếm, luyện được dược rất ít, luyện dược cao cấp càng hiếm hơn. Thiên Tâm đan là dược trị thương cực phẩm, giá trị liên thành. Ở Đông Mộc Quốc chỉ sợ không có quá 10 viên. Nam Hoa Vương cư nhiên phái người đưa đến Thiên Tâm đan, thật đúng là trả hết cả vốn lẫn Thúy như không để ý đến Bạch Linh Khê, mà lập tức đi tới giường Bạch Phong Hoa vui vẻ nói “ Tiểu thư, thật tốt quá, ăn vào Thiên Tâm đan, chỉ trong 3 ngày người sẽ khỏi hẳn.”Đan dược thần kì,đồ tốt như vậy, nếu có nhiều để phòng thân thì tốt quá. Nhắm mắt không hề đông đậy, Bạch Phong Hoa đang điều tức dưỡng khí.“Thật tốt quá tiểu muội. Muội nhanh khỏi để cùng đi học viện với ta đi. Mọi người rất lo nắng cho muội” Bạch Linh Khê cười rộ lên, quay đầu nhìn tiểu Thúy, thanh âm lạnh lùng nói “Dược đâu?”“Đại thiếu gia đang tiếp người Nam Hoa Vương phủ, cũng sắp đưa tới” Tiểu Thúy cũng lạnh lùng trả lời lại. Tiểu Thúy đối Bạch Linh Khê thái độ cũng không tốt lắm, tại nàng không thích thái độ đối với ai cũng dịu dàng của Bạch Linh nhiên, không cần phải đợi lâu, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân, lúc này người kia tựa hồ có chút gấp gáp.“Phong Hoa đứa ngốc này, lại làm cho người ta lo lắng” Thanh âm rất trầm, tràn đầy hiền lành và trìu mến, đúng là ông nội Bạch Thanh Tuyệt của Bạch Phong Hoa. Hắn quyền cao chức trọng, là đương kim tả thừa tướng. Nhưng Bạch Phong Hoa là đứa cháu mà hắn quan tâm nhất. Hắn đối với Bạch Phong Hoa yên thương như biển, cho dù nàng rất xấu, tư chất lại rất kém.“Phong Hoa, hài tử đứa ngốc này, vì sao chắn cho Nam Hoa Vương một kiếm. Với thân thủ của hắn làm sao trốn không được, ngươi thật sự là….” Thanh âm sau đó cũng là thản nhiên trách cứ, càng nhiều là quan tâm và lo lắng. Là phụ thân Bạch Phong Hoa – Bạch Hận Thủy.“Tốt lắm, trước giúp tiểu muội ngồi dậy uống thuốc đi” Thanh âm ôn nhu như ngọc vang lên, là đại ca Bạch Dịch Thủy, là một người ổn trọng, ôn nhu. Chiến khí đã đạt tới cấp 6 cao Phong Hoa trợn tròn mắt nhìn 3 người đứng trước giường, trong lòng sợ hãi than thầm. Lão sóai ca, trung soái ca, đại soái ca, ông nội tuy tuổi có lớn, nhưng là tinh thần vẫn còn rất tốt. Cha khí chất trầm ổn, đại ca ổn trọng ôn nhu. Bạch gia người người đều đẹp như vậy, vì sao chỉ có Bạch Phong Hoa xấu? Ngay cả Bạch Linh Khê nhìn cũng không tồi. Thật sự là rất không công bằng! Ngao ngao ngao! Bạch Phong Hoa trong lòng khó chịu thét lên một tiếng bất mãn.“Tiểu muội, ăn vào Thiên Tâm đan sẽ rất nhanh khỏe thôi” Bạch Dịch Thủy ôn nhu mỉm cười cầm trong tay hộp gấm nhỏ tinh mĩ mở ra. Hộp vừa mở, một mùi hương thanh nhạt bay ra, mùi hương làm cho tinh thần mọi người tốt rất nhiều. Hộp gấm được lót bởi tơ lụa màu vàng, trên có một viên đan dược màu nâu. Đây là viên thuốc chữa thương thánh phẩm Thiên Tam đan’. Bạch Linh Khê nhìn đan dược, mắt sang ngời, lại cái gì cũng không dám Thúy cẩn thận hầu hạ Bạch Phong Hoa nuốt vào thiên tâm đan, rất nhanh, miệng vết thương trên bụng Bạch Phong Hoa truyền đến cảm giác mát lạnh, hơn nữa thân thể có hơi chút động. Thần kì như vậy, Bạch phong Hoa há hốc mồm khó có thể tin. Đây là thế giới thần kỳ gì vậy, còn đây lại là dạng đan dược thần kỳ gì?“Làm sao vậy, Phong Hoa! Thân thể có chỗ nào không khỏe sao?” Bạch Hận Thủy nhìn thấy sắc mặt nàng có chút cổ quái, trong lòng cả kinh, vội càng mở miệng lo lắng hỏi.“Tốt, thực tốt” Bạch Phong Hoa cảm thấy dược trong cơ thể đang biến hóa, không chớp mắt trả lời.“Hô” tất cả mọi người nhẹ nhà thở ra.“Miệng vết thương đã khép lại rồi” Bạch Phong Hoa trừng lớn mắt không thể tin, chậm rãi nói một câu.“Không hổ là Thiên Tâm đan!” Đoàn người Bạch Thanh Tuyệt vui sướng gật đầu.“Thật là tốt, Phong Hoa sẽ rất nhanh khỏe lên thôi.” Bạch Linh Khê trên mặt vẻ vui mừng, chạy nhanh lại cầm tay Bạch Phong Hoa, vẻ mặt ôn nhu tươi cười cười.“Ân, ta mệt mỏi, ngủ thôi” Nàng nói chuyện rất chậm, dù sao cũng không muốn khiến cho người khác giật mình. S tỷ trước kia hay nói lắp đó, giờ hết rồi nên không muốn mọi người giật mình nên đành nói chậm“Tốt, mọi người xuống hết đi để Phong Hoa nghỉ ngơi, Hận Thủy ngươi đi nói cho Nhu nhi, để cho nàng cũng nghỉ ngơi, nói Phong Hoa không có việc gì đừng lo nắng” Bạch Thanh Tuyệt phân phó, thanh âm ẩn hiện uy nghiêm.“Vâng phụ thân” Bạch Hận Thủy gật người lần lượt đi ra ngoài, Bạch Linh Khê dặn Tiểu Thúy coi Bạch Phong Hoa cẩn thận, tỏ vẻ lưu luyến sau đó mới đi ra Thúy đóng cửa lại, hừ lạnh một tiếng nói “ Mèo khóc chuột còn giả từ bi!”“Ha ha ngươi đang nói ai?” Thình lình, sau lưng tiểu Thúy truyền đến giọng nói lưu Thúy hoảng sợ xoay mặt về phía Bạch Phong Hoa, cư nhiên nàng đã tự mình ngồi dậy, tựa vào đầu giường.“Tiểu, tiểu thư, người, người vừa rồi nói chuyện..?” Tiểu Thúy bắt đầu lắp bắp như bị dọa.“Tiểu Thúy, lại đây!” Bạch Phong Hoa cười tủm tỉm nói.“Tiểu thư người nói chuyện thật lưu loát!” Tiểu Thúy vừa mừng vừa sợ chạy vội tới, khó tin nói “Vết thương tốt nhanh như vậy? Thiên Tâm đan thật lợi hại, khó trách là vô giᔓĐã trải qua sinh tử, ý nghĩ của ta đã khác trước. Còn bị kích thích do dược, cư nhiên nói chuyên đã lưu loát hơn” Bạch Phong Hoa cười “Tiểu Thúy, câu nói vừa rồi, ngươi nhằm vào ai?” “Tiểu thư, người thật là nói chuyện lưu loát rồi sao?” Tiểu Thúy vẫn còn chút lo lắng, xác nhận lại lần nữa.“Thật” Bạch Phong Hoa cười, “Hơn nữa lần này đã trải qua sinh tử, suy nghĩ của ta đã cẩn thận hơn rất nhiều rồi.”“Ha ha thật, là thật, thật tốt quá!” Tiểu Thúy hưng phấn trừng lớn mắt thấy Bạch Phong Hoa, hiển nhiên là thật tâm vì Bạch Phong Hoa mà cao hứng.“Thiên Tâm đan này quả nhiên lợi hại.” Bạch Phong Hoa thích ý nheo lại ánh mắt, “Miệng vết thương cư nhiên khép lại nhanh như vậy, thật thần kỳ.”“Đúng vậy, Đông Mộc quốc căn bản là sẽ không có vượt qua mười viên . Xem như Nam Hoa Vương cũng có chút lương tâm!” Tiểu Thúy có chút khó chịu nói.“Tốt, không nói cái này nữa. Ngươi vừa rồi nói ai?” Bạch Phong Hoa hiện tại không muốn nhắc tới tên heo Nam Hoa Vương kia.“Còn ai nữa?Không phải là cái người được gọi là Bạch đại tiểu thư Bạch Linh Khê sao? Cả ngày ở trước mặt mọi người giả trang người tốt, kì thật nàng không tốt với ai cả, nàng chỉ mong người chết cho sớm” Tiểu Thúy nha đầu kia nói chuyện không kịp suy nghĩ, trực tiếp đem bực tức trong lòng nói ra. Sau khi nói xong, tiểu Thúy liền bịt miệng chờ tiểu thư răn rạy, nhưng không, Bạch Phong Hoa cũng là cười tủm tỉm, không có giống bình thường giáo huấn nàng như nàng tưởng .“Tiểu thư, tiểu thư?” Thúy nghiêng đầu không xác định nhìn Bạch Phong Hoa, thật cẩn thận hỏi, “Tại sao người lại không trách cứ nô tỳ?”“Trách cứ ngươi làm gì ? Lời ngươi nói đều là sự thật, ta vì sao trách cứ ngươi?”Bạch Phong Hoa cười hắc hắc “ Tiểu Thúy ngươi đừng cho ta là ngốc tử, chả qua là rất nhiều chuyện ta nhìn thấy, nhưng không nói ra mà thôi. Nhưng đã trải qua bao nhiêu sự tình, bây giờ ta đã thay đổi rồi!”“Tiểu thư!” Tiểu Thúy nghe xong thì đôi mắt đỏ lên, vui mừng đến không ngừng gật đầu “Tiểu thư nghĩ thông suốt là tốt rồi…..ô…….ô…..Tiểu thư…!”“Ngươi khóc cái gì? Ta đã chết đâu!” Bạch Phong Hoa tức giận cười rộ lên, đối với Tiểu Thúy, Bạch Phong Hoa có một tình cảm thân thiết khó hiểu, chính là khi vừa dung hợp với trí nhớ của thân thể này. Nàng vừa là Bạch Phong Hoa trước kia, cũng là Phong Hoa hiện tại hoàn toàn mới Bạch .“Ân, tiểu thư, ta không khóc!” Tiểu Thúy lau nước mắt, chạy nhanh tới trước cửa nhìn, sợ người khác nghe được tiếng khóc của nàng lại chạy tới. Nhìn cửa im ắng, tiểu Thúy cũng yên lòng.“Tiểu Thúy, mẫu thân ta đâu?” Trong đầu hiện lên hình ảnh một vị phu nhân dịu dàng, thân thể luôn yếu đuối hư nhược, nhưng trong ánh mắt tràn đầy yêu thương lo lắng. Lúc này đây nàng gặp chuyện không may, lại không thấy nàng, là vì nàng bị mình dọa ngã bệnh.“Tiểu thư, phu nhân đang nghỉ ngơi!” Tiểu Thúy sắc mặt hơi đổi.“Đều là ta không tốt làm cho nương lo nắng. Chờ ta tốt một chút đi thăm nương!” Bạch Phong Hoa trong lòng tiếc hận không thôi, Bạch Phong Hoa như thế nào trước kia lại ngốc vậy! Vì một kẻ luôn tự cho là đúng mà lấy thân mạo hiểm!“Tiểu thư, người, người thật sự không giống với trước kia!” Tiểu Thúy trong lòng cả kinh cùng cao hứng. Tiểu thư tựa hồ trải qua biến cố dường như đã trưởng thành, hiểu chuyện hơn nhiều.“Thật mệt, ta muốn ngủ!” Bạch Phong Hoa ngáp một cái, nằm xuống, nhắm mắt lại, nói ngủ liền Thúy đứng ở bên giường nhìn Bạch Phong Hoa, đáy mắt hiện lên một tia không sau, tiếng ngáy của Tiểu Thúy đánh thức Bạch Phong Hoa. Bạch Phong Hoa mở mắt ra, cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, vết thương nơi bụng đã hoàn toàn khép lại. Thân thể còn có chút suy yếu mà thôi. Đầu xuân, thời tiết có chút lạnh. Bạch Phong Hoa vừa ngồi dậy liền phát hiện Tiểu Thúy đang dựa vào bên giường của nàng mà ngủ.“Tiểu thư, người tỉnh?” Tiểu Thúy cảm thấy có động tĩnh, đứng dậy, mơ hồ nhìn Bạch Phong Hoa.“Vất vả ngươi rồi!” Bạch Phong Hoa mỉm cười cảm tạ.“Không, tiểu thư ta phải bảo vệ tốt cho người mới phải!”Tiểu Thúy trong lòng cảm động, tiểu thư tuy rằng trải qua biến cố có chút thay đổi, nhưng là thiện lương hơn trước nhiều.“Cái này không cần. Ta đói bụng, muốn ăn chút điểm tâm, sau đó đi thăm nương.” Bạch Phong Hoa mỉm cười an ủi Tiểu Thúy.“Dạ, được, được! Ta gọi người mang cháo cho tiểu thư” Tiểu Thúy mừng rỡ, “Thiên Tâm đan quả nhiên lợi hại, tiểu thư bị thương ở bụng, hiện tại có thể ăn cơm rồi .”“Miệng vết thương đã muốn khỏi hẳn, tất nhiên có thể ăn thứ gì đó nhẹ rồi ”Bạch Phong Hoa vươn vươn tay sờ bụng, cúi đầu nhìn da bàn tay đen đen của mình, liền hơi nhíu mày. Chậc, nếu ở hiện đại, màu da này không chừng mọi người sẽ nghĩ mình là người Châu Phi thuần chủng. S ghê vậy sao a O Tiểu Thúy cao hứng chạy vội chạy ra ngoài, Bạch Phong Hoa tự xuống giường, lấy quần áo bên cạnh mặc vào. Tuy rằng trang phục có chút rườm rà, nhưng Bạch Phong Hoa đã từng mặc hán phục, đường phục, đối với loại trang phục cổ đại này nàng vẫn là thực dễ dàng mặc vào được. Chỉnh lại đai lưng, phủ thêm một cái áo choàng, Bạch Phong Hoa đẩy cửa rồi đi ra mở cửa, một cơn gió ập đến, nàng nắm chặt áo choàng, phóng tầm mắt nhìn ra. Đây là một tòa nhà thật lớn và xa hoa, lầu các nối nhau, cây cối xếp hàng, hoa tươi đua nở, thực xa hoa. Ở trước mắt của nàng là một đình viện tao nhã , một dòng suối từ chính giữa chảy qua, một mái đình hình vòm tinh xảo ở bên trên, chung quanh là đủ loại hoa cỏ, có hoa đã nở rộ, có cái vẫn là nụ hoa, còn có những bong chưa tới mùa nở , thân cây chỉ đều một màu xanh, không có một đóa hoa. Cảnh tượng thật đẹp đến thơ Phong Hoa nhấc chân đi tới viện trước, dọc theo đường đi bọn hạ nhân thỉnh an Bạch Phong Hoa , nhưng là đáy mắt lại tràn ngập miệt thị. Bạch Phong Hoa đều nhìn thấu tất cả. Người vừa xấu, lại ăn nói lắp bắp, chiến khí cấp 2, chỉ có thân phận là cháu gái của tả thừa tướng quyền cao chức trọng. Sự tồn tại của nàng quả thật là một vết đen cho gia tộc hiển hách này. Cũng khó trách hạ nhân mặt ngoài đối Bạch Phong Hoa tôn trọng, nội tâm lại luôn khinh qua hành lang thật dài, Bạch Phong Hoa nghe tiếng ồn ào truyền đến.“Tiểu thư nhà ta đang nghỉ ngơi. Thừa tướng đại nhân, đại thiếu gia đã vào triều rồi” Tiếng tiểu Thúy tranh cãi chuyền đến.“Đây là đồ vương gia đưa tới, dặn ta phải đưa tận tay tam tiểu thư Bạch phủ” Thanh âm tràn ngập ngạo mạn vang Phong Hoa nhẹ nhàng nhướng mày, thanh âm cao ngạo này là của gã sai vặt Thường Phi sao? Trước kia cậy thể chủ tử nhà mình thân phận đặc biệt phi thường vênh váo tự đắc, đối với Bạch Phong Hoa thái độ không ra gì, vẫn luôn cho rằng Bạch Phong Hoa là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga’. Dược đã đưa tới , hôm nay còn tới làm cái gì?Nàng đi vào tiền thính, liền nhìn thấy tiểu Thúy đang ngăn lại Thường Phi. Mà những hạ nhân khác mặc dù đang bận việc trong tay, lại đều dùng dư quang khóe mắt nhìn sang bên này. Nhìn thấy Bạch Phong Hoa xuất hiện, người người lại chú ý sang nàng .“Chuyện gì ầm ỷ vậy?” Bạch Phong Hoa ngồi xuống ghế, lười biếng hỏi.“Bạch Tiểu thư, Thiên Tâm đan Vương gia nhà ta đưa đến thật hiệu nghiệm. Thân thể tiểu thư hiện tại tốt rất nhiều?” Thường Phi cũng có thể coi như là người mi thanh mục tú, nhưng lời nói ra thật không xuôi tai. Ánh mắt nhìn Bạch Phong Hoa tràn ngập khinh miệt, ngẩng cao cằm. Cùng đọc truyện Thịnh Thế Phong Hoa của tác giả Vô Ý Bảo Bảo tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Ngôn tình - Dị giới - Xuyên không - Nữ cường nam cườngĐộ dài 3 quyểnBạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, nói chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi yêu phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí yêu đến quên mình. Tại một đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ một kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra sự cuồng vọng không kiềm chế Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đi đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ!Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy không vừa mắt, cũng đánh!“Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến không biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng một kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo!Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu không lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. Thì ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính!Trước kia Bạch Phong Hoa vì không muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu đi ánh hào quanh của chính ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra một hồi thịnh thế Phong Hoa!Đây không phải là một thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đây, một thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi?

truyen thinh the phong hoa