tất cả những điều anh làm bây h cũng chỉ vì quá yêu em những điều em làm bây h là hãy coi anh như 1 người đã yêu em Anh đang cố tưởng tượng Đến 1 ngày mai thật buồn Trời vẫn sáng thì cứ sáng nhưng mà vẫn có giọt mưa phùn Đêm qua anh đã thức trắng đễ sáng hôm sau anh sẽ ngủ Đợi đến buổi chiều vàng trong nắng gặp em anh nói điều ấp ủ ERIK - Lạc Nhau Có Phải Muôn Đời (Chờ Em Đến Ngày Mai OST) - Single (2017) | LossLess Zone. Thể loại: Pop. Phát hành: 13/01/2017 ℗ 2017 ST.319 Entertainment • Tracklist: Vì tình yêu ta trao người hết xin người đừng khiến tim này mong nhớ THỂ LỆ CHƯƠNG TRÌNH KHUYẾN MÃI "ĐỒNG HÀNH CÙNG VISA" 1. Thời gian triển khai: Từ ngày 15/9/2022 đến hết ngày 31/12/2022 2. Địa bàn khuyến mãi: Toàn quốc 3. Đối tượng: nhất 03 ngày làm việc theo yêu cầu của Sacombank để làm căn cứ xét duyệt các chi Lời bài hát Ngày Em Đến - Nguyễn Thắng Ngày em đến! Ngày em đến! Dáng thon mềm. Bước lên thềm. Bàn chân êm. Mưa xuân bay! Mưa xuân bay! Theo em đến! Theo em đến! Này em yêu! Này em yêu! Nét yêu kiều. Thắm bao chiều. Mà mưa thêu. Mưa xuân vương! Mưa xuân vương! Ðôi chân ấy! Ðôi chân ấy! Ta say trong ân tình Em hát tôi đàn Gió mát mái tóc bồng Mưa đêm làm tan nát nỗi buồn Ngày không có em Là trời đất quay cuồng Bao nhiêu ký ức quen thuộc Bủa vây dày xé con tim Làm một người ngốc nghếch như anh Trở nên yếu mềm Chợt giật mình đăm chiêu hzbZ. Tác giả Mộng Tiêu Nhị Thể loại gương vỡ lại lành, đô thị tình duyên, HE, hiện đại Số chương 95 chương bao gồm 11 NT Tình trạng edit đến chương 35 Văn án Nhiều năm sau, Diệp Tây Thành chấp nhận làm khách mời của talkshow Tài Chính và Kinh Tế. Ghi hình chuẩn bị đến hồi kết, người chủ trì hỏi anh một vấn đề cá nhân "Nghe nói sau khi Diệp tổng cùng mối tình đầu chia tay, anh vẫn luôn đợi cô ấy, đợi tận 6 năm? Sau đó cuối cùng cô ấy cũng trở thành vợ anh?" Diệp Tây Thành nói "Dừng, đoạn này cắt đi, không cần quay." Người chủ trì là bạn tốt của Diệp Tây Thành, nửa đùa nửa thật "Cho cậu cơ hội trước mặt mọi người thể hiện ta đây là con người thâm tình mà cậu còn không cần?" Diệp Tây Thành "Tôi không cần phải thâm tình cho người khác xem." Chờ em, yêu em, là việc của riêng anh. Một câu tóm tắt Anh ngoài lạnh trong lạnh, không lãng mạn, trên đời này, trước sau gì, điều lãng mạn duy nhất chính trong lòng anh cũng chỉ có em. Diệp Tây Thành "Ở công ty tôi là sếp của cô ấy, về nhà cô ấy là sếp của tôi" Review Nữ chính Bùi Ninh mất cha mẹ từ bé sống cùng ông bà già yếu. Nhận sự chăm sóc của Diệp gia từ nhỏ, nam nữ chính yêu nhau theo tự nhiên. Nhưng vẫn motip quen thuộc đó là không môn đăng hộ đối. Ba mẹ nam chính đưa nữ chính ra nước ngoài. Hai người chia tay. Sau khi chia tay, nữ chính yêu nam phụ. Anh nam phụ vẫn làm mình hơi cấn ở chỗ thâm tình nhưng lại vì hôn nhân thương mại mà chia tay nữ chính, sau đó lại nhớ thương đủ kiểu. Không biết nhân vật sau này đi theo hướng nào chứ bây giờ mình vẫn hơi cấn xíu. Nữ chính 6 năm sau được ba nam chính gọi về làm trợ lí cho nam chính. Nữ chính mạnh mẽ, lí trí, không hề yếu đuối đâu nhé. Nam chính suốt 6 năm cố gắng xây dựng công ty chỉ để có thể đứng cạnh người mình yêu. "Bố nên rõ ràng một chút, không phải Bùi Ninh một hai phải gả cho nhà mình, mà là con trai người cầu xin cô ấy quay về". Nam chính lạnh lùng, quyết đoán nhưng vì nữ chính mà chống đối lại gia đình. Gia đình nam chính đối xử rất tốt với nữ chính nhé chỉ là phản đối hai người yêu nhau. Thịt thì sẽ chỉ là thịt vụn thôi nha nhưng mình siêu ưng tính cách của cả nam nữ chính. Diễn biến tâm lí thực tế, không bị làm quá. Nam chính siêu cưng nữ chính luôn nha cuốn khăn vào tay để dắt nữ chính, cho nằm lên đầu gối để ăn, sấy tóc, đoạn đầu còn bỏ hết liêm sỉ âm thầm tạo điều kiện giúp đỡ nữ chính cơ,... nói chung không phải kiểu quá sủng ngọt nhưng đọc sẽ thấy dễ thương xỉu. Mà nhiều đoạn nói về vấn đề làm ăn thị trường hơi khó hiểu nên mình hay lướt qua và cũng không ảnh hưởng đến nội dung lắm đâu nha ... Một chút ghen tuông đáng yêu Bùi Ninh hỏi "Hôm nay nói mấy câu với người ta?" Anh nói "Hai chữ" "Xin chào?" "Ừ." "Đồ lừa đảo!" Bùi Ninh dùng sức ôm eo anh "Anh là của em, từ nhỏ đã là của em" Dù từ bé cho đến bây giờ và cả mai sau, anh vẫn luôn là của cô. P/s Truỵên của tác giả này mình rất thích văn phong, mọi người có thể đọc thêm Dưới váy thần, Làm thế nào để ngừng nhớ anh, Ý loạn tình mê. Đây đều là những bộ mình siêu ưng cả về nội dung lẫn cách xây dựng nhân vật [Verse 1]Ngày maiĐường em đi sẽ không có anhNgày maiLời nhạc anh không mang tên của emNgày maiLà những nốt thăng trầm, lòng đang chết đi dầnVì emĐành rời xa ![Hook]Người mang hết những giấc mơ đốt hành tro tànRồi lại tan biến đi giống như chưa từng ***Nhìn trên khóe mi của em sao không rơi lệMà trên hai má, nụ cười vô tư...Hoo woh oh ![Verse 2]Ngày maiNhìn em tay trong tay với ai ?Ngày maiNhìn nụ hôn em đang đắm sayNgày maiLà kết thúc được rồi, là chấm hết được rồiLà vì emĐành rời xa...[Hook]Tình yêu của em với anh giống như một trò đùaĐể rồi khi chán chê bỏ nhau không hề thương tiếcCầu mong những người đến sau sẽ yêu em nhiềuRồi ngày nào đóVà em sẽ biếtChẳng ai yêu emChẳng ai yêu em nhiềuChẳng ai yêu em nhiềuChẳng ai yêu emNhư anhNhư anhNhư anhNhư anh x3[Hook]Người mang hết những giấc mơ đốt hành tro tànRồi lại tan biến đi giống như chưa từng ***Nhìn trên khóe mi của em sao không rơi lệMà trên hai má, nụ cười vô tư...Hoo woh oh !How to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Thread starter Viet Writer Start date 17/06/2019 Advertisement Add bookmark Ảnh bìa Thể loại Ngôn tình Tình trạng Đang viết Lượt đọc 52,521 Cập nhật 17/06/2019 ên truyện Ngày mai sẽ còn ái ngươi 明天还会爱着你 Tên Hán Việt Minh thiên hoàn hội ái trứ nhĩ Tác giả Mộng Tiêu Nhị Nguồn Tấn Giang Wikidich Số chương 95 Bao gồm NT của đôi chính + 11NT của Tề Cận Chu + PN cuối cùng Tình trạng Hoàn Thể loại Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, 1v1, HE. Editor Zin Advertisement Bình luận facebook Bạn đã đọc chưa Nữu Nại Đường Huỳnh Thiên Kỳy Huỳnh Thiên Kỳy mắt nâu môi trầm Devils Trang chủ Truyện Truyện Ngôn Tình Giờ phút này Diệp Tây Thành còn đang ở Thượng Hải, đã 11 giờ đêm, tầng 19 ở công ty con đặt tại Thượng Hải đèn đuốc còn sáng trưng. Mười phút trước anh mới về văn phòng, vừa đi xã giao xong, tối nay còn uống chút rượu vang đỏ, áo sơ mi vẫn vương mùi rượu chưa tan. Thủ tục phê duyệt CSA vừa xong, dự án này lúc trước liên lụy không ít người, đêm nay anh phải đứng ra mời khách. Tháng sau có thể bắt đầu khởi công dự án này rồi. Anh rót cốc trà, còn chưa kịp uống thì di động đổ chuông, là trợ lý Vạn Đặc gọi tới. Vạn Đặc nghĩ tới nghĩ lui vẫn nên gọi điện báo cáo tình huống bên Thường gia với Diệp Tây Thành, lúc nãy Bùi Ninh nói cho anh ta nghe, một chữ cũng không nhắc đến Diệp Tây Thành. Kết quả này là Diệp Tây Thành đoán trược được, nếu cô hẹn Thường Liêm, nhất định có mười phần nắm chắc "Ninh Ninh tìm ai nhờ hẹn Thường Liêm?" Cả đêm Vạn Đặc đều suy đoán, đem những người có thể nghĩ hết một lần, cuối cùng định được một người, nhưng mà anh ta cũng không xác định được có đúng hay không "Cảm giác là Phan Kính Triết." Diệp Tây Thành nghịch bật lửa, câu nói của Vạn Đặc rơi xuống tai, ngọn lửa màu lam đưa đẩy một chút, anh chưa lên tiếng, lấy một điếu thuốc ra. Vạn Đặc phá vỡ trầm tĩnh "Nếu đi tìm Phan Kính Triết, chắc là Bùi Ninh vứt cả mặt mũi đi rồi, ân tình này không nhỏ đâu." Diệp Tây Thành đốt thuốc rồi mới nói "Ừ." Vạn Đặc đã sớm hiểu biết những thói quen hay chút gợn sóng trong thái độ của Diệp Tây Thành, đề tài này cần phải hạ màn thôi, anh ta nói "Diệp tổng, sáng mai có cần tôi bay tới Thượng Hải không?" Bùi Ninh đang nháo với anh, khẳng định sẽ không đi đâu. Diệp Tây Thành "Không cần, mai tôi về Bắc Kinh." Trước khi cúp điện thoại còn nói thêm một câu "Đến lúc đó tự cậu sắp xếp công việc đi, tôi không tới công ty đâu." Vạn Đặc tuy rằng không hiểu ra sao, nhưng vẫn đáp "Được, tôi biết rồi." Điện thoại lại rung lên, Diệp Tây Thành vẫn tiếp tục hút thuốc, kết quả Tưởng Vân Triệu gọi tới "Còn bận à?" Diệp Tây Thành "Ừ." "Ở đâu?" "Công ty." "Còn họp sao?" "Không." Sau đó điện thoại không còn động tĩnh gì hết. Tưởng Vân Triệu nhìn thời gian, đã hơn mười một giờ rồi, lúc này chắc chắn không nói chuyện với khách hàng nhỉ, nhưng Diệp Tây Thành không thèm để ý ngữ khí, cũng không hỏi anh ta, Trang Hàm hiện giờ tỉnh hay chưa? Tưởng Vân Triệu cảm thấy có chỗ nào đó sai sai "Có phải công ty gặp chuyện gì không?" Diệp Tây Thành "Không." Tưởng Vân Triệu buồn buồn "Nói chuyện với người khác à?" Dưới tình huống có việc thì nửa đêm vẫn ở công ty làm việc là chuyện bình thường, nhưng ai mà biết được. Diệp Tây Thành nói đơn giản, một chữ "Không." Tưởng Vân Triệu buồn bực nói "Không mở họp, không có khách, thì bận cái gì." "Hút thuốc." "..." Tưởng Vân Triệu cũng vô tâm nói đùa "Cậu không hỏi tôi xem Trang Hàm thế nào rồi à?" Diệp Tây Thành nhàn nhạt "Nếu không tốt cậu đã sớm nói rồi nhỉ?" Tưởng Vân Triệu nghẹn một bụng, ngẫm lại, đúng ha. Nhưng anh ta vẫn không rõ "Trang Hàm lại cùng cậu náo loạn gì phải không? Cậu sắp xếp chuyện ở bệnh viện tốt rồi cũng chưa đến gặp cậu ấy, từ chiều đến giờ cũng không thèm gọi điện." Diệp Tây Thành dập điếu thuốc, uống mấy ngụm trà "Còn nghiêm trọng hơn cả náo loạn, một hai câu không nói rõ được, chờ thân thể cậu ấy tốt lên tôi tới nói sau, lúc đó cậu cũng đến đi." Còn không quên dặn dò Tưởng Vân Triệu "Coi như không biết chuyện này nhé." Tưởng Vân Triệu như lọt vào sương mù, lấy thái độ ngày hôm nay của Diệp Tây Thành suy nghĩ tinh tế thêm một lần. Diệp Tây Thành chưa bao giờ so đo với bạn bè, đặc biệt là Trang Hàm, ai bảo lớn lên từ nhỏ với nhau, lại còn là con gái, bây giờ Trang Hàm sống chết Diệp Tây Thành cũng không tới thăm, chắc là mâu thuẫn này còn lớn hơn so với anh ta tưởng tượng, không cách nào giải quyết. Anh ta biết tính tình Diệp Tây Thành, không muốn nói nhất định không nói ra. Tưởng Vân Triệu không hỏi nhiều, chỉ có thể làm người hòa giải ở giữa "Được rồi, tôi biết, Trang Hàm vừa tỉnh lại đã hỏi cậu, tôi bảo chuyện ở bệnh viện đều do cậu sắp xếp, sau đó công ty có việc nên vội đi rồi, bên kia có lãnh đạo lớn, không thể phân thân được." Nói xong, anh ta bỗng nhiên nhớ tới gì đó "Đúng rồi, lúc chạng vạng chú Trang có gọi tới, nói Bùi Ninh đến bệnh viện thăm họ, khen Bùi Ninh mãi không dứt, nói chờ ông xuất viện mời chúng ta tới nhà ăn cơm, bảo cậu đưa cả Bùi Ninh đi cùng." Diệp Tây Thành ngẩn ra, không dám tin "Ninh Ninh đến bệnh viện?" Tưởng Vân Triệu cũng choáng váng "Cậu không biết." Diệp Tây Thành không nói chuyện. Tưởng Vân Triệu cảm giác hôm nay biểu hiện của Diệp Tây Thành rất kỳ quái, hành tung của Bùi Ninh mà còn không biết "Tôi còn tưởng cậu bảo Bùi Ninh về Bắc Kinh chăm sóc chú Trang kìa." Trong điện thoại vẫn cực yên tĩnh, bên Diệp Tây Thành không có động tĩnh gì cả. Trước khi gác máy, Tưởng Vân Triệu vẫn không lý giải được tình huống này, nhưng mà từ khi có bạn gái, đại khái có thể đoán ra một vài điều "Có phải muốn về quê với Bùi Ninh hai ngày không, kết quả bị điện thoại giục đi, vẫn là bạn bè khác giới, Bùi Ninh không vui?" Diệp Tây Thành "Cô ấy không vui không phải vì chuyện này, không giống cậu nói đâu, một hai lời khó giải thích, chính tôi cũng không rõ chuyện năm đó lắm xảy ra thế nào." Chắc chắn còn nghiêm trọng hơn lời Bùi Ninh nói, nếu không lúc Trang Hàm chưa biết sống chết, cô sẽ không vô cớ gây rối, sẽ không đột nhiên mất khống chế, cảm xúc của chính mình cũng không điều chỉnh được. Trên đường về Bắc Kinh, chắc chắn cô có thể bình tĩnh suy nghĩ lại, vì anh, cô lại nhẫn nhịn chịu ủy khuất mà đi bệnh viện thăm chú Trang nữa. Tưởng Vân Triệu còn đang ở bệnh viện, có bác sĩ tìm tới, vội vàng cất điện thoại. Diệp Tây Thành không biết Bùi Ninh đã ngủ chưa, chỉ nhắn tin cho cô [Bảo bối, ngủ ngon.] Hôm sau Bùi Ninh bị chuông báo thức đánh thức, tối hôm qua cô ngủ không ngon, bây giờ không mở mắt được, sờ xoạng một hồi, tắt chuông báo thức đi. Sau đó theo thói quen đi tìm cái ôm của Diệp Tây Thành, duỗi duỗi tay, bên kia trống trơn, chả sờ thấy cái gì. Cô mở mắt ra, tỉnh táo lại. Hôm qua Diệp Tây Thành bị cô khóa ở ngoài cửa mà. Bùi Ninh không nhanh không chậm, ở trên lầu thu dọn một hồi, nghĩ đến lát nữa cần trưng khuôn mặt thế nào để đối diện với Diệp Tây Thành, muốn trừng trị anh thế nào đây. Ngay cả khi xuống lầu cô cũng chả biểu cảm gì cả. Đặc biệt là khi đi qua phòng Diệp Tây Thành, trên mặt cô càng cố tỏ ra cứng rắn, nhưng ánh mắt quét vào trong phòng, biểu cảm của cô cứng đờ. Áo ngủ tối hôm qua cô ném vẫn nằm chỗ đó, gối đầu cũng xiêu vẹo trên giường. Thì ra tối qua anh không về. Loại mất mát này hãm sâu trong đáy lòng, không tài nào bỏ qua được. Hôm nay Diệp Tây Thành không ở công ty, việc mà Bùi Ninh phải làm được ít hơn một chút, buổi sáng bận còn buổi chiều lại rảnh. Người nhàn rỗi không có việc gì làm sẽ lại miên man suy nghĩ, những điều đã qua tựa như gió mùa đông ở Đông Bắc, liên tiếp đả thương xương cốt con người ta, trốn cũng không thoát. Bùi Ninh đóng máy tính lại, tìm giấy trắng cùng bút, bắt đầu vẽ mấy đường, khi cô hạ bút, trong đầu lại tự nhiên xuất hiện một màn ở trong sân khi còn nhỏ. Cô bò lên cây lựu già trong sân, Diệp Tây Thành ở dưới tàng cây khẩn trương nhìn cô, sợ cô rơi xuống. Khi đó cô chín tuổi, Diệp Tây Thành mười một tuổi. Nghĩ đến ngày đó, trong lòng dần bĩnh tĩnh trở lại, đem hết suy nghĩ trong lòng vẽ lên giấy, khoảng sân ngày đó dần hiện ra. Thế mà đã hơn hai tiếng trôi qua. Di động đổ chuông, bởi vì vẽ quá nhập tâm nên khi nhìn dãy số kia Bùi Ninh bị dọa sợ, vỗ vỗ ngực, là một dãy số xa lạ. Cô vừa vẽ vừa nghe điện thoại, di động truyền đến một giọng nữ trung niên "Ui, Ninh Ninh." Vừa vặn có thư ký gõ cửa, tiếng nói trong điện thoại bị tiếng gõ cửa át mất, thư ký đưa cô một ly cà phê và một miếng bánh kem. "Bùi tỷ, trà chiều." Thư ký thấy cô cầm di động trong tay, dùng khẩu hình miệng nói. Bùi Ninh cười nhạt gật đầu, lúc này mới đặt điện thoại bên tai "Xin chào, ai đó ạ?" Đầu kia điện thoại không biết nói gì đó, sắc mặt Bùi Ninh nháy mắt thay đổi "Xin lỗi, bà tìm nhầm người rồi!" Trực tiếp ngắt điện thoại. Không quá hai phút, số máy kia lại gọi tới, Bùi Ninh ấn tắt, cuối cùng kéo cả dãy số vào danh sách đen, di động lúc này mới được yên tĩnh. Thật vất vả mới bình tâm lại được thì lần nữa lại bị quấy rầy, rối tung rối loạn. Cô thất thần nhìn chiếc bút, lúc hoàn hồn thì cà phê cũng đã lạnh rồi. Cố gắng lắm mới chịu được đến giờ tan tầm, cô không muốn ở lại thêm một giây nào, thu dọn xong liền rời khỏi văn phòng. Bùi Ninh không ngồi xe Diệp Tây Thành, cũng không gọi xe, chung cư cách công ty nửa giờ đi đường, không xa lắm nên cô đi bộ về. Trời tháng chín, khung cảnh lúc hoàng hôn thật mát mẻ. Bùi Ninh cảm thấy hơi khô nóng, khả năng thật sự sắp tới thời gian dì cả ghé thăm, lại nghĩ, thời gian bị mới qua hai tuần mà. Về đến nhà, dép của cô được để gọn ở cửa, Bùi Ninh nhớ rất rõ ràng, sáng nay đi dép cô để trên tủ giày mà. Diệp Tây Thành về rồi. Bùi Ninh không thích đi dôi dép anh đặt sẵn, lấy một đôi dép khác xuống. Đi đến cửa phòng anh, trong phòng ngủ không có ai, áo ngủ tán loạn trên giường không thấy nữa, gối cũng không thấy luôn. Cô thu lại ánh mắt, đi lên cầu thang, kết quả nghe thấy động tĩnh ở ban công. Cô nhíu mày, anh ở ban công làm gì? Lại không thèm đi qua, cô nghiêng đầu nhìn, vừa lúc anh đi từ ban công vào, hai người đối mắt, anh thay áo ngủ rồi, tóc cũng rối loạn. Bùi Ninh lạnh mặt, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, chưa cho anh chút sắc mặt tốt nào đâu. Diệp Tây Thành "Về rồi à." Không ai đáp lại anh, anh tiếp tục tự nói "Anh thấy quần áo bẩn hôm qua em thay ra nên đã giặt hết rồi." Bùi Ninh "..." Cô liếc anh, vẫn không thèm nói. Không dừng chân chút nào, đi thẳng lên lầu. Diệp Tây Thành đôi tay khựng lại, nhìn bóng dáng tức giận của cô, lúc cô giận dáng đi khác hẳn ngày thường, bây giờ cũng thế, đến tóc tai cũng muốn nổi giận. "Ninh Ninh, tối nay muốn ăn gì?" Bùi Ninh không nói. Diệp Tây Thành không giải thích, giải thích là phương thức vô dụng nhất đả thương người khác, nhưng giờ anh không cách nào gặp Trang Hàm được cả, sau phẫu thuật Trang Hàm vẫn chưa ổn định. Anh nói với cái bóng của Bùi Ninh "Giữa tháng anh đi Thượng Hải, anh đã nói gì với em thì nhất định sẽ làm." Tiếp theo lại giải thích thêm "Tối hôm qua không về vì công ty con buổi chiều còn có việc cần anh xử lý, xong việc thì trời muộn quá rồi." Bùi Ninh vẫn không đáp lại. Tới phòng ngủ rồi, Bùi Ninh cứng người. Diệp Tây Thành lấy thảm lót cô tập yoga hàng ngày đặt ở dưới giường, gối đầu của anh đặt chỉnh tề trên tấm thảm đó, nhìn dáng vẻ này, tự giác muốn ngủ dưới đất. Cô đi qua, cởi giày, đạp vào chăn của anh hai phát. Càng nghĩ càng giận. Diệp Tây Thành nấu cơm xong rồi, lại đi rửa chút trái cây, rồi mới lên lầu tìm Bùi Ninh, mới vừa đi lên đã nhìn được một màn, anh "..." Gọn gàng, thảm lót yoga, chăn cùng gối đầu an tĩnh nằm ở trên lối nhỏ đi lại. ~Hết chương 31~ Lời editor Chúc mừng Diệp tổng đã săn đc 1 vé ngủ ngoài cửa Advertisement Anh sao mà không thể quên emYêu thương kia đi quaBâng khuâng vương thoáng môi mềmGóc phố cũ lỡ nhuốm một màu buồnTrời dần buôngMây đen cho mưa kia cứ tuônNhư ngày đầu tiên ta lỡCó chút gì ta dành cho nhauHay cho nhau thương đauAi riêng ai cứ ưu sầuNào mình có biết đâuTrong con tim cũng biết đauAnh không muốn nghĩ để rồi càng buồnNên thôi nhéĐể nhạt mờ dầnTheo thời gian sẽ chóng phai phôiChỉ yêu em đến mai thôi yeahAnh sẽ dừng lạiĐong đầy nỗi nhớ dài miệt màiChuyện tình yêu tan vỡ trái taiChẳng một ai tha thiết đúng saiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiKhi hai ta không thành đôiDù sao chỉ anh mới buồnLỡ yêu em đậm sâuMà chẳng nói yêu em một câuGiấu trong tim bao lâuĐể rồi nay dường như vỡ òaCan you feel my loveCan you feel in your heartDù anh có yêu em bao nhiêuCũng chẳng khiến tim em liêu xiêuDo you know mah babeAnh không muốn nghĩ để rồi càng buồnNên thôi nhéĐể nhạt mờ dầnTheo thời gian sẽ chóng phai phôiChỉ yêu em đến mai thôiAnh sẽ dừng lạiĐong đầy nỗi nhớ dài miệt màiChuyện tình yêu tan vỡ trái taiChẳng một ai tha thiết đúng saiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiAnh không muốn nghĩ để rồi càng buồnNên thôi nhéĐể nhạt mờ dầnTheo thời gian sẽ chóng phai phôiChỉ yêu em đến mai thôiAnh sẽ dừng lạiĐong đầy nỗi nhớ dài miệt màiChuyện tình yêu tan vỡ trái taiChẳng một ai tha thiết đúng saiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiYêu em đến mai thôiHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum

yêu em đến ngày mai